Hắc ca kinh hãi thất sắc, muốn tháo chạy ra ngoài.
Nhưng anh ta vừa lùi đến cửa, ánh mắt sắc bén của Phùng Diệp đã bắn thẳng về phía anh ta.
"Chịu chết đi!"
Vừa dứt lời, Phùng Diệp đã hành động nhanh như u linh trong đêm tối, lặng lẽ thoắt cái đã đến trước mặt Hắc ca.
"Mày, rốt cuộc mày là người hay quỷ?!"
Sắc mặt Hắc ca lập tức tái nhợt. Lúc này anh ta mới hiểu được, kẻ trước mắt căn bản không phải người thường!
Anh ta không chút do dự bóp cò, tính bắn chết Phùng Diệp.
"Tao ghét nhất bị người khác uy h**p!"
"Mặc kệ mày là người hay quỷ, đều xuống địa ngục đi!"
Nhưng sau khi viên đạn b*n r*, anh ta không hề nhẹ nhõm, ngược lại trái tim càng thắt lại. Đơn giản vì viên đạn bắn vào người đối phương không hề nở ra một bông hoa máu như thường lệ. Mà dường như bị một bức tường vô hình ngăn cản, không thể làm tổn thương đối phương dù chỉ một chút.
Hắc ca khó tin nhìn Phùng Diệp, trong lòng kinh hãi tột độ, trên mặt cuối cùng xuất hiện sự hoảng loạn. Anh ta muốn phá cửa mà chạy, nhưng đã bị Phùng Diệp bóp chặt cổ trước một bước.
Phùng Diệp cười khẽ: "Đừng vội, sẽ kết thúc nhanh thôi."
"Bởi vì, mày đã hết đường rồi."
"Không xong! Mau cứu đại ca!"
Ngoài cửa truyền đến tiếng kinh hô, thủ hạ của Hắc ca xông vào. Có người cầm dao xông về phía Phùng Diệp.
Phùng Diệp dùng một tay nắm chặt cánh tay cầm dao của đối phương. Khi đối phương đau đớn, anh ta tung một cú đấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-rau-thong-mat-the-toi-tich-tru-vat-tu-nuoi-dai-lao/4691966/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.