Bên trong sẽ là gì nhở?
Quần áo? Không, quần áo mềm, sẽ bao bằng bịch nhựa.
Đồ ăn vặt? Gửi đồ ăn về từ mấy chục ngàn cây số xa xôi, ăn không rỗi việc à!
Đồ điện tử? Có nặng đâu, chắc không phải là cái loại điện thoại trái táo gì đó.
Vậy là cái gì được đây?
Triệu Phú Quý tò mò đến mức vò đầu bứt tai, đứng ngồi không yên.
Lão đã chờ hơn nửa ngày vẫn không thấy ai tới lấy. Đến mười một mười hai giờ đên, trong khu dân cư tĩnh lặng chỉ còn một người ở phòng trực ban, bốn bề vắng lặng.
Bộ phim trên tivi đã chiếu xong, đèn đuốc các tòa nhà chung quanh nối nhau tắt ngóm. Triệu Phú Quý ngồi trong căn phòng nhỏ rỗng tuếch, không ngăn được tầm mắt hết lần này đến lần khác liếc nhìn bưu kiện đọc không hiểu lấy một chữ kia.
Coi một chút thôi... mở ra xem.
Triệu Phú Quý nuốt nước bọt, bàn tay xỉn màu khô quắt dần vươn tới chiếc hộp chỉ to chừng lòng bàn tay kia.
"Mua tivi, tủ lạnh,... Mua các loại đồ cũ với giá cao đây..."
Cái loa chất lượng thấp vẫn ồn ào rao như mọi ngày, giai điệu ê ê a a trong đài dần bị tiếng loa lại gần át mất.
Triệu Phú Quý cau mày vặn to âm lượng: " A ~ chớ nói chi lời ta có bao nhiêu gian trá ~"
"Mua thuốc lá rượu đồng hồ nổi tiếng với giá cao đây... đủ loại nhãn hiệu..."
Tiếng rao hàng ầm ĩ như đấm vào tai. Triệu Phú Quý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-mat-chi-co-troi-xanh/2984873/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.