Lâm Thi Vũ hừ nhẹ một tiếng, nói: "Đệ đệ thân ái, đệ nhất định bị đám thương nhân lòng dạ hiểm độc lừa gạt rồi, chờ mấy tiếng sau tận thế mà đệ nói không xuất hiện, đệ phải nhớ kĩ giáo huấn lần này, biết không?"
"Đệ đã biết." Lâm Siêu chẳng muốn giải thích nữa không khéo lại phí công vô ích, hắn quay trở về phòng mình.
Đợi tận thế đến.
Lấy tốc độ khuếch tán của virus, nó sẽ bao trùm mọi ngõ ngách của thành phố trong chớp mắt, căn bản không chừa thời gian cho con người phản ứng, khắp thành phố sẽ hoảng loạn thành một đống lộn xộn, tất cả đèn điện sẽ từ từ cúp hết, biến thành một bãi hoang tàn đổ nát, vĩnh viễn tối tăm và lạnh lẽo!
"Hy vọng sức khỏe bản thân đủ mạnh, sẽ không bị nhiễm bệnh..." Lâm Siêu âm thầm cầu nguyện trong lòng.
Số người bị lây nhiễm ở thời gian đầu, đại đa số là người già, trẻ con, cùng một số người đang mang bệnh, hoặc thanh niên cơ thể yếu ớt do bệnh tật từ nhỏ, mà 90% thanh niên khỏe mạnh, đều miễn dịch với virus trong không khí, dù sao, phạm vi mầm bệnh phát tán là toàn cầu, độ đậm đặc bị pha loãng vô số lần, lấy vắc-xin phòng bệnh có sẵn trong cơ thể mỗi người, vừa đủ đề kháng mầm bệnh đã loãng bên trong virus, đến khi thích ứng.
Kim đồng hồ di chuyển chậm chạp.
"A —— "
Chợt, một tiếng thét kinh hãi vanh lên từ tiểu khu.
Lâm Siêu mở to mắt, phát hiện thân thể mình không xảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-khai-mat-the/3156848/quyen-1-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.