Lâm Siêu sờ sờ cằm nhìn con đường chỉ trong chốc lát đã xuất hiện một đống hủ thi, số này ít nhất cũng phải hơn một trăm con. Mặc dù hắn có thể đánh chết toàn bộ nhưng như vậy sẽ làm lộ hết con bài tẩy của hắn.
Hắn suy nghĩ một lúc rồi chỉ tay về hướng rặng cỏ bên đường, nói:
- Tôi sẽ dụ bọn chúng ra chỗ khác, mọi người hãy nhân cơ hội này chạy qua, lát nữa sẽ gặp nhau ở cuối phố.
Nghe thấy những lời này của hắn, đám người Sở Sơn Hà đều cảm thấy kinh ngạc, hai vị bác sĩ và nữ y tá lập tức hiện lên vẻ vui mừng trong mắt. Nếu có người dụ những thứ quái quỷ này đi thì tỷ lệ sống sót của bọn họ sẽ tăng lên rất nhiều.
- Không thể được!
Sở Sơn Hà không kiềm chế được nói:
- Lâm Siêu huynh đệ, tuy rằng thân thủ của cậu rất giỏi nhưng những thứ quái vật này có rất nhiều. Một khi bị bọn chúng bao vây thì hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.
Lâm Siêu nói một cách lạnh lùng:
- Nghe lời tôi, đừng để lại dấu vết gì!
Sở Sơn Hà nghẹn giọng, y cắn răng nói:
- Tôi sẽ đi cùng với cậu, hai người ít nhiều gì cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau. Tiểu Tống, cậu dẫn bọn họ đi trước đi.
Người lính tên Tiểu Tống kính phục nhìn Lâm Siêu, gã nghe Sở Sơn Hà nói vậy thì vội vàng đáp:
- Lâm Siêu huynh đệ chỉ là người dân bình thường mà còn dám hy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-khai-mat-the/3156825/quyen-1-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.