Sau khi tới thủ đô, mấy người Lâm Siêu đều cảm thấy số lượng hủ thi ở dọc đường đã ngày càng ít đi. Chờ đến khi mọi người đi vào hẳn bên trong, họ đi qua hai, ba con đường mà chẳng thấy bóng dáng của một con hủ thi nào cả. Khắp nơi trên mặt đất đều có thể thấy các loại xe chở lính bị lật và cháy xém, những chiếc xe tăng đã méo mó có đầy vết răng cắn. Trong đó còn có rất nhiều thi thể không trọn vẹn mặc quần áo quân đội nữa.
Trên đường vẫn còn lưu lại mùi thuốc súng và khói lửa chiến tranh, những tòa nhà cao tầng ở xung quanh đứng đều tăm tắp như những hàng bia mộ lạnh lẽo đang truy điệu cho những vong hồn chết trận. Ở trên những tòa cao ốc có viết những chữ lớn màu đỏ chỉ đường đến trung tâm thành phố. Đó là căn cứ của nhân loại, phòng tuyến cuối cùng của quốc gia!
Đầu mũi tên màu đỏ rực giống như ánh rạng đông trong bóng tối tuyệt vọng!
Những người may mắn còn sống trong thành phố này không biết có bao nhiêu người, bởi vì... có những chỉ dẫn cứu trợ này.
Mấy người Lâm Siêu đi thẳng theo hướng mũi tên về phía trung tâm thành phố. Không bao lâu sau, họ đã đi tới thành lũy cuối cùng của loài người. Chỉ thấy bức tường che phía trước được xây dựng lên từ tre trúc và các loại cây khác nhau. Bức tường cao gần bằng tòa nhà sáu tầng, phía trên có binh lính đi tuần tra liên tục rất nghiêm ngặt. Phía bên ngoài bức tường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-khai-mat-the/3156739/quyen-3-chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.