Lâm Siêu ôm lấy nàng nhẹ nhàng nói: "Chị đi theo e, có thể sẽ bị chết đấy, chị không sợ sao?"
"Đương nhiên!" Lâm Thi Vũ túm chặt lấy quần áo hắn, âm thanh non nớt tràn đầy sự quyết tâm.
Lâm Siêu nhìn đôi má bầu bĩnh của nàng, ánh mắt hắn dần trở nên nhu hòa, nhẹ nhàng nói: "Nếu là như vậy thì hãy cùng nhau lên đường."
"Thật ư?"
Lâm Thi Vũ vô cùng vui vẻ ngầng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe vẫn đọng những giọt nước nhưng không có cách nào che giấu gương mặt vui mừng của nàng.
Lâm Siêu xoa đầu nàng, chậm rãi gật đầu.
"Quá tốt rồi, quá tốt rồi…"
Lâm Thi Vũ vui mừng đến phát khóc, đứng trên mặt tuyết hoan hô nhảy nhót, giống như nơi sắp được đi đến là thiên đường chứ không phải vực sâu.
Gương mặt Lâm Siêu lộ ra nụ cười nhẹ nhàng, đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được loại cảm giác kỳ lạ này, nếu như lúc trước hắn chăm sóc Lâm Thi Vũ chỉ coi như một cách cảm ơn, nhưng hiện tại, hắn đã đem bé gái đáng yêu này chân chính trở thành người thân của mình!
"Ngươi muốn đi đâu?" Phạm Hương Ngữ đột nhiên mở miệng, những ngón tay trắng muốt đang túm lấy một cái cổ áo. Mọi người quay đầu nhìn lại, thì thấy Vưu Tiềm đang tìm cách trốn đi nhưng bị Pham Hương Ngữ bắt gặp tóm lấy cổ áo của hắn, khiến người hắn cứng đờ, xấu hổ ấp úng nói: "Tôi, tôi đột nhiên nhớ tới, quần áo mới thay ngày hôm nay vẫn chưa còn đem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-khai-mat-the/3156697/quyen-4-chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.