Ở lối vào căn cứ, lúc này tuyết đã ngừng rơi.
Triệu Băng Băng dùng ánh mắt phức tạp nhìn Lâm Siêu, nói: "Chúng ta, còn có thể tiếp tục làm bằng hữu sao?"
"Tôi mượn dùng di tích của cô, cô lợi dụng tôi, tôi và cô đã thanh toán, trả hết nợ cho nhau."
Vẻ mặt Lâm Siêu bình tĩnh, nói: "Ngày sau gặp lại, hi vọng cô sẽ không trêu chọc tôi."
Nói xong, xoay người, bàn chân dẫm lên tuyết, hướng về phương xa mà rời đi.
Mấy người Phạm Hương Ngữ, Hắc Nguyệt….nhanh chóng đuổi theo.
Triệu Băng Băng khẽ cắn nhẹ môi dưới, chờ đợi đám người Lâm Siêu dần biến mất khỏi tầm mắt mình, mới nhỏ giọng lẩm bẩm:"Tôi thật sự muốn trở thành bằng hữu của cậu, cậu đã thông qua khảo nghiệm, đã có được tư cách, tại sao lại có thể buông tha…"
"Thủ lĩnh, chúng ta cứ như thế mà thả cho họ đi sao?"
Lúc này, một cô gái xinh đẹp cao gầy đi tới bên cạnh Triệu Băng Băng, bước chân nhẹ nhàng như mèo, giẫm trên tuyết không hề để lại dấu chân.
"Gần đây, tần suất hoạt động của quái vật bên ngoài căn cứ đột nhiên tăng mạnh, thời điểm này không thích hợp để cho sức mạnh của chúng ta bị suy yếu."
Triệu Băng Băng khẽ lắc đầu, nói: "Hơn nữa, dựa theo lời của Khổng Tước, năng lực của hắn là Ánh sáng, cô nên biết năng lực này có tiềm lực mạnh mẽ đến mức nào, chỉ bằng một mình cô, rất khó có thể lưu hắn lại, ngược lại thật sự sẽ khiến hắn tức giận!"
"Sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-khai-mat-the/3156617/quyen-4-chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.