Lâm Thi Vũ nhìn thiếu nữ có đôi mắt long lanh tinh khiết như thủy tinh, bất giác sinh ra cảm giác muốn gần gũi, nói: "Tiểu Siêu, cô ấy xưng hô như thế nào?"
Lâm Siêu ngẩn người ra một lúc rồi mới nhớ là mình chưa có hỏi tên của thiếu nữ, hắn liển hỏi: "Cô tên là gì?"
"Tên, tên là cái gì?" Đôi mắt thiếu nữ chớp chớp, vẻ mặt mơ hồ nhìn Lâm Siêu.
Phạm Hương Ngữ thấy vậy không khỏi bật cười,nói: " Như một tờ giấy trắng vậy. Đúng là cái gì cũng không biết, chúng ta hãy gọi cô ấy là "Tiểu mơ hồ" hay "Tiểu hồ đồ" đi, mọi người thấy thế nào?
Vưu Tiềm nói: "Cô đúng thật là quá tùy tiện!"
"Ai cho ngươi phản đổi?" Phạm Hương Ngữ híp mắt lại nhìn hắn.
"Chỉ giỏi bắt nạt tôi." Vưu Tiềm khẽ lầm bầm trong miệng, rồi đi đến bên cạnh Lâm Siêu, nói: "Lão đại, cậu thấy cái tên nào mới thích hợp?"
Lâm Siêu trầm ngâm giây lát, ánh mắt hắn vừa vặn nhìn ra bên ngoài cửa sổ, mặc dù bên ngoài đã chìm vào đêm tối, nhưng dưới mắt hắn vẫn có thể nhìn rõ cảnh vật ở bên ngoài. Chỉ thấy cảnh vật bên ngoài được bao phủ bởi một tầng tuyết mỏng, đem cảnh vật xung quanh biến thành một thế giới màu trắng.
"Gọi cô ấy là…Bạch Tuyết đi." Lâm Siêu nói.
Vưu Tiềm ngạc nhiên nói: "Lão đại, cái tên này có phải quá bình thường hay không?"
Phạm Hương Ngữ nghe thấy vậy liền hừ nhẹ một cái, nói: " Cái tên đó không hay bằng cái tên ta đặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-khai-mat-the/3156595/quyen-5-chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.