Dịch: Hanoi1946
Dưới sự dẫn đường của Ngô Tam Quốc, mấy người Lâm Siêu đi thang máy chạy bằng năng lượng mặt trời, đi tới một phòng làm việc vô cùng rộng nằm ở tầng trên cùng của tòa nhà.
"Cộc cộc!"
Ngô Tam Quốc gõ nhẹ cánh cứa, nói: "Tư lệnh, Lâm Tướng quân đã đến."
"Vào đi." Một âm thanh già nua từ bên trong vọng ra.
Ngô Tam Quốc vặn tay nắm cánh cửa rồi đầy cửa ra, đừng qua một bên, hơi cúi người xuống bàn tay đưa ra tạo thành một động tác "Xin mời".
Lâm Siêu tiến vào bên trong phòng làm việc, thì thấy đây là một phòng làm việc vô cùng rộng rãi, có một ít đồ cổ được bày biện bên trong, phía sau bàn làm việc có một ông già đang ngồi, tóc mai xám trắng, ước chừng sáu mươi tuổi, sắc mặt hồng hào, cả người tràn ngập sức sống, giờ phút này đang cúi đầu xem một phần tài liệu báo cáo.
Khi Lâm Siêu vừa bước vào cửa, Hứa Tư lệnh cũng đồng thời ngẩng đầu lên, đôi mắt của ông tràn đầy vè phong sương, mang theo nụ cười nhàn nhạt, cùng vẻ uy nghiêm, như một con hùng sư đang ngồi trên vương tọa.
"Tư lệnh" Lâm Siêu khẽ gật đầu một cái.
Hứa Tư lệnh bỏ phần tài liệu báo cáo xuống, từ chỗ ngồi đứng lên, đi tới trước mặt Lâm Siêu, vè mặt tươi cười, dùng ánh măt đánh giá Lâm Siêu từ trên xuống dưới, nói: "Cậu cuối cùng cũng trở về, lần trước cậu không từ biệt mà đi, làm cho tôi với lão Quách cảm thấy vô cùng lo lắng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-khai-mat-the/3156572/quyen-5-chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.