Dịch giả: motsachhanoi
Thấy một màn như vậy, Liêu Cương cùng đám tham mưu trưởng chết lặng trong lòng. Nếu thời khắc này Lâm Thi Vũ thất bại, bọn họ triệt để mất đi hi vọng, như cá nằm trên thớt chỉ có thể chờ chết.
"Cố gắng lên!"
"Van cầu ngươi, nhất định phải cố chịu đựng!"
Mọi người nhìn chằm chằm hình ảnh hố sâu trên màn hình, nắm chặt nắm tay, hận không thể đem toàn bộ khí lực bản thân truyền hết cho cô bé kia.
Lúc này, con cáo biến dị thấy nhân loại kia không lập tức chết đi thì cực kỳ phẫn nộ, nhanh chóng phi đến bên cạnh hố sâu.
Ngay lúc này, từ trong hố sâu vô vàn tia lửa điện tuôn ra. Lâm Thi Vũ bay lên, toàn thân lượn lờ điện quang, bộ tóc dài màu tím tung bay, chân đạp nhẹ cạnh hố, đao hướng cổ quái vật chém xuống.
Rống!
Con quái vật tức giận rít gào, móng vuốt sắc bén xen lẫn hỏa diễm nhanh như chớp hướng Lâm Thi Vũ chộp tới.
Trên khuôn mặt non nớt của Lâm Thi Vũ lộ vẻ tươi cười. Thân ảnh lóe lên, xảo diệu tránh khỏi đòn tấn công, lao tới tấn công phần ngực con cáo.
Sưu!
Ngay khi nàng tưởng một kích đắc thủ, thân thể con cáo giảo hoạt lóe lên, nhảy lùi về phía sau, tránh thoát một kích này. Đồng thời, ngay khi chạm đất, chân sau đạp mạnh, như mũi tên rời cung hướng Lâm Thi Vũ đánh tới. Lúc này, lực cũ của Lâm Thi Vũ vừa mới dùng hết, lực mới chưa thể sinh ra.
"Cái gì!" Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-khai-mat-the/3156205/quyen-7-chuong-332.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.