Phạm Hương Ngữ rời đi không bao lâu, Hứa tư lệnh truyền thông tin đến.
"Lâm lão đệ! Anh giấu tôi thật khổ!" Hứa tư lệnh cố ra vẻ buồn lòng, nhưng không che giấu được nét vui vẻ trong mắt: "Nếu không có chuyện căn cứ Long Chiến sĩ, ta còn không biết anh có bốn người mạnh như vậy, cùng cấp bậc với Bộ Phàm và Uất Kim Hương. Anh làm thế nào mà đạo tạo ra được? Trong di tích Ti-tan, anh kiếm được đồ gì tốt sao?"
Lâm Siêu mỉm cười, nói: "Nào có gì... Tôi còn định xin ông cho bốn người họ vào di tích Ti-tan ma luyện thêm đây. Bọn họ còn quá yếu."
"Quá yếu?" Hứa tư lệnh trừng hai mắt, cười khổ nói: "Lời này mà cũng dám nói! Tưởng chúng tôi ngu hết hử? Anh bây giờ ở cấp bậc gì rồi? Chắc mấy con quái cấp S cũng chẳng trụ được 10 hiệp với anh đâu nhỉ?"
Lâm Siêu sờ sờ cằm, 10 hiệp... Cần lâu như vậy sao?
Hứa tư lệnh thấy vậy, trong lòng âm thầm chấn động. Tuy ông ta suy đoán Lâm Siêu có sức chiến đấu so được với quái cấp S, nhưng có thể đập chết một con trong 10 hiệp thì vẫn có chút quá kinh khủng.
"Nhân loại có anh, liền còn có hi vọng!" Hứa tư lệnh cảm khái nói: "Quái vật sau này sẽ không dám dễ dàng xâm lấn các căn cứ. Chỉ cần anh ra tay, cho dù có quái cấp S trong đám súc sinh thì anh đều có thể lập tức dẹp loạn."
Lâm Siêu bất đắc dĩ nhìn ông ta một cái, nói: "Tôi bận rộn lắm...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-khai-mat-the/3156188/quyen-7-chuong-340.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.