"Chờ võ quán mở ra, cô đi mời bọn họ lần nữa thử xem." Lâm Siêu nhìn Phạm Hương Ngữ, nghiêm túc nói: "Cần phải đem hết toàn lực! Năng lực của hai người này rất tốt, bồi dưỡng thêm một chút, có thể làm trợ thủ cho tỷ tỷ và Hắc Nguyệt."
Tuy rằng Tiêu Chiếu Hiên có ác danh, nhưng Lâm Siêu cũng không có ý định buông tha. Ác danh... Thời đại này... Trong trăm cường giả toàn cầu liệu có mấy người lương thiện? Tốt khoe xấu che mà thôi.
"Trợ thủ cho đám Hắc Nguyệt?" Phạm Hương Ngữ có chút kinh hãi.
Nàng biết rõ năng lực của Hắc Nguyệt và Vưu Tiềm có tiềm lực tới bậc nào. Hai người này có tư cách làm trợ thủ, thực lực này cũng không bình thường, tối thiểu đạt tới cấp bậc Thập đại chiến sĩ của căn cứ Viêm Hoàng.
"Làm sao anh biết năng lực của bọn họ?" Phạm Hương Ngữ hoài nghi nhìn Lâm Siêu. Nàng tiếp xúc với Lâm Siêu gần như từ đầu mạt thế. Cho đến giờ, hắn làm gì gần như nàng đều biết. Hắn chỉ luẩn quẩn hoạt động trong quốc nội, đã bao giờ từng sang quốc gia khác đâu. Tên Kim Khoa kia ở tận Hàn Quốc cơ đấy.
"Chẳng lẽ anh có khả năng tiên tri à?" Phạm Hương Ngữ hồ nghi nói.
"Cô chỉ cần làm tốt công việc của mình là được. Lúc nào cần nói cho cô tự nhiên tôi sẽ nói thôi." Lâm Siêu sắc mặt đạm mạc, nói: "Chiên báo tại căn cứ Long Chiến sĩ đã lén tuyên truyền chưa?"
Phạm Hương Ngữ tức giận nhìn Lâm Siêu, mặc dù sớm biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-khai-mat-the/3156184/quyen-7-chuong-342.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.