Biên từ còn-vớt: motsachhanoi
"Có tin tốt đây." Phạm Hương Ngữ nhìn Lâm Siêu, cười tủm tỉm nói: "Tiêu Chiến Hiên đã đồng ý gia nhập. Ta đã cử thủ hạ đi tiếp ứng rồi, chắc hai ngày nữa sẽ tới đây."
"Vậy hử!" Lâm Siêu không nghĩ danh tiếng của đám Hắc Nguyệt trên Tinh võng mang lại hiệu quả nhanh đến vậy.
"Thế còn Kim Khoa thì sao?"
"Hắn nói ở xa quá... Đường tới đây quá bất trắc, cho nên xin lỗi không thể tới được. Bất quá, hắn có nói, sau này khi chúng ta có việc gì tới Hàn Quốc, nếu cần giúp đỡ thì hắn rất sẵn lòng." Phạm Hương Ngữ lại cười nói.
Lâm Siêu khẽ gật đầu, biết đây là Kim Khoa muốn tạo mối quan hệ. Cách làm này cũng thông minh.
"Chuyện võ quán tạm hoãn vài ngày đã. Đám Hắc Nguyệt đi di tích rồi, không dạy học được. Chờ qua kiếp nạn lần này đã rồi tính!"
Phạm Hương Ngữ gật đầu, nàng cũng nghĩ như vậy.
"Chúng ta không nhờ Hứa tư lệnh tiếp viện sao?" Phạm Hương Ngữ nhìn Lâm Siêu hỏi.
Lâm Siêu trầm ngâm, chậm rãi lắc đầu, nói: "Nếu như chúng ta không chống đỡ được, bọn họ tới cũng là chịu chết."
Phạm Hương Ngữ khẽ thở dài, nói: "Xét về tổng thể, loài người các ngươi còn quá yếu. Tốc độ tiến hóa quá chậm. Muốn cự lại đám quái vật kia chủ yếu vẫn phải dựa vào vũ khí hạt nhân và đồ trong di tích."
Lâm Siêu khẽ gật đầu, con người nằm ở thế yếu là đúng rồi. May nhờ có những thứ kia trợ giúp, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-khai-mat-the/3156174/quyen-7-chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.