Dịch & biên: CuToNhưPhích ^^
Bình mình đã đến, nhưng Hắc Ám thì chưa biến mất.
Những tia nắng đầu tiên từ phía chân trời sáng lên, chiếu sáng một mảng thú triều đen kịt. Chỉ thấy bên trong thú triều có vô số các loại quái vật đang di chuyển, hình dáng của bọn chúng vô cùng kì quái. Có con có hình dáng vô cùng xấu xí dữ tợn, có con thân đang hình thối rữa vặn vẹo, lại có quái vật thể thể màu trắng giống như một đống thịt mỡ đang di chuyển. Có cả những quái vật bò sát trên cơ thể mọc đầy vảy sừng lớn, có cả quái vật phi hành trên trời và cả những con quái vật côn trùng biến dị…
Dưới khí thế tấn công mạnh liệt của đàn thú triều như thế, phía sau bọn chúng còn xuất hiện những bóng quái vật cao lớn. Giống như đàn voi khổng lồ với dáng vẻ dữ tợn đang di chuyển, không khỏi khiến cho con người ta cảm thấy run sợ.
“Một con, hai con…”
Lâm Thi Vũ ngồi trên tường thành, phóng tầm mắt vào bên trong thú triều. Trên gương mặt trẻ con không một chút nào sợ hãi, một lát sau nàng quay đầu lại nói với Lâm Siêu:
“Chỉ riêng quái vật loại hình A chị đã nhìn thấy hai mươi đến ba mươi con.”
Lâm Siêu nhìn chằm chằm vào phía sau biển thú triều, con ngươi dường như biến thành màu vàng óng ánh, bình tĩnh nói:
“Những con này chỉ là bia đỡ đạn mà thôi, đại bộ phận thú triều vẫn còn đang ở phía đằng sau.”
“Bia đỡ đạn?”
Đám người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-khai-mat-the/3156150/quyen-7-chuong-359.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.