Hoa Minh rất kiên nhẫn, hắn cứ đứng chờ, không sốt ruột chút nào.
Cứ thế từng giây từng phút trôi qua, mắt thấy chuông vào học sắp vang lên, Khang Vạn Lý vẫn chưa có ý định ra khỏi phòng thay đồ.
Thay quần áo không thể chậm như thế được, rõ ràng Khang Vạn Lý đang cố ý trốn tránh hắn.
Thấy hắn phiền đến như vậy à?
Nhưng trốn hắn như thế có ích lợi gì đâu, Khang Vạn Lý đâu thể ở trong phòng thay quần áo cả đời?
Hoa Minh không vội, Từ Phượng lại hơi không có kiên nhẫn, hắn cau mày nói: "Minh ca, đừng đợi nữa, tiết học sắp bắt đầu rồi."
Đương nhiên Từ Phượng cũng chả ham học gì cho cam, nhưng thứ nhất là hắn không muốn chờ, thứ hai là hắn không muốn chọc phải phiền toái.
Mà tiết tiếp theo là tiết hóa học.
Bọn họ đã sớm nghe ngóng được, thầy giáo dậy hóa học của lớp 8 khoa học tự nhiên không ai khác chính là thầy giáo có tiếng toàn trường, Cốc Văn Bân, biệt danh là Lão Cốc.
Từ Phượng cũng không tính là sợ Lão Cốc, nhưng đúng thật là Cốc Văn Bân rất có 'uy danh' ở bên ngoài, làm thầy giáo mà như chó điên hói đầu vậy, nếu mà đến muộn tiết hóa đầu tiên của kỳ, 80% là bị đem ra tế trời rồi.
Dương Phục cũng biết chiến tích của Lão Cốc, đề nghị: "Tiểu Hoa, chúng ta cứ về lớp trước đi."
Nếu hai người đều thúc giục, Hoa Minh cũng sẽ không tiếp tục kiên trì chờ đợi.
Khang Vạn Lý là bạn cùng bàn của hắn, một chút nữa cũng phải về lớp thôi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-do-me-luyen/169055/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.