Nữ sinh đúng là loài vật khó hiểu nhất trên đời.
Trong tâm trí Phàm Nhất Hàng sương mù giăng kín.
Cô ấy không phải là muốn lọ sữa chua kia của cậu hay sao? Cậu cũng đã đưa nó cho cô ấy rồi, thế nhưng vì sao cô ấy vẫn còn giận nữa?
Sau khi La Vy Vy cầm lấy lọ sữa chua của Phàm Nhất Hàng, cô không nhìn lại cậu lần nào nữa mà đặt mông ngồi lên ghế, mặt không biểu cảm lấy sách vở từ trong ngăn bàn ra.
Phàm Nhất Hàng do dự một lúc, cậu mở miệng nhắc nhở: "Tiết này là Ngữ Văn."
La Vy Vy cúi đầu, nhìn sách Tiếng Anh trên mặt bàn, trong lòng xuất hiện một loại ý nghĩ kích động muốn giết người.
"Ai cần cậu quản? " Cô hung dữ nhìn Phàm Nhất Hàng cảnh cáo: "Hôm nay cậu tốt nhất đừng nói chuyện với tôi! Không đúng, sau này tôi đều không muốn nói chuyện với cậu nữa! "
Nói xong, cô đẩy bàn của mình lên một chút, hai cái bàn cách nhau khoảng năm mét.
Phàm Nhất Hàng: "?"
Cuối cùng, cậu vẫn không hiểu cô ấy vừa nói gì. Cậu tìm sách Ngữ Văn để chuẩn bị cho tiết học.
Giáo viên Ngữ Văn rất nhanh đã đến. Vừa đi vào cửa cô ấy đã nói luôn: "Hôm nay chúng ta sẽ học một bài thơ thuộc thể văn ngôn*."
*Thể văn ngôn: tác phẩm viết bằng ngôn ngữ sách vở cổ của Trung Quốc.
Nếu nói La Vy Vy giờ nào chịu nghe giảng thì giờ Ngữ Văn là đứng đầu.
Bởi vì các môn học khác của cô đều không tốt, ngoại trừ thành tích môn Ngữ Văn là rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-cau-cung-co-chut-dep-trai/225869/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.