.
La Vy Vy quay đầu lại, thấy Phàm Nhất Hàng đang nhìn cô đi đến chỗ của cậu.
Miệng cậu treo một nụ cười, đôi mắt vừa lãnh đạm vừa uể oải. Khi La Vy Vy định chạy đến, Phàm Nhất Hàng đột nhiên khép mí mắt lại, cả người ngã xuống đất.
La Vy Vy sững sờ, một giây sau cô cùng Tống Ninh Viễn đồng thời phản ứng được mọi chuyện, cô liền chạy đến chỗ Phàm Nhất Hàng ngã xuống.
Cô học trong phim ảnh, việc đầu tiên là phải kiểm tra hơi thở của Phàm Nhất Hàng. Thấy Phàm Nhất Hàng vẫn còn thở, cô thở dài nhẹ nhõm.
"Chưa chết. "
"Vậy chúng ta tranh thủ chạy ngay đi chứ? " Tống Ninh Viễn thử hỏi.
La Vy Vy nóng nảy: "Chạy con mẹ cậu ấy! Gọi xe cấp cứu mau! "
Bây giờ chưa chết, không nhất định sau đó cũng sẽ không chết.
Người mà cô muốn đánh...tuyệt đối không thể chết trước khi cô động thủ!
Chẳng mấy chốc xe cấp cứu đã đến, La Vy Vy không thể không cùng họ đến bệnh viện, phải có người trả tiền viện phí họ mới có thể cứu người. La lão đại cô là ai cơ chứ? Sao có thể thấy người chết ngay trước mặt mình mà không cứu được?
Khi cô đi đến cửa để thanh toán viện phí, Tống Ninh Viễn nói với cô: "Bố tôi gọi điện hỏi tôi khi nào thì trở về, vậy tôi về trước đây. "
"Cậu đi đi. Nhớ cẩn thận đấy. " La Vy Vy khua khua tay, dù sao cô cũng phải tìm điện thoại của Phàm Nhất Hàng, để gọi cho người nhà của cậu ấy sau đó cô mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-cau-cung-co-chut-dep-trai/225856/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.