Hai chữ bạn cùng bàn vốn dĩ là một danh xưng vô cùng bình thường, nhưng sau khi thêm thêm một từ "của tôi" trước nó, lại được đọc ra từ miệng La Vy Vy, nó dường như biến thành một ý nghĩa thân mật nào khác.
Ánh nắng chiếu xuống gò má đỏ bừng của La Vy Vy, mà đôi mắt kia lại giống như hồ nước trong vắt. Cô cứ yên lặng nhìn chằm chằm cậu như vậy. Trong không khí dường như thoang thoảng hương hoa tường vi.
Phàm Nhất Hàng đột nhiên quay đầu sang chỗ khác, không nhìn cô nữa.
Yết hầu trượt lên xuống một lúc, cậu hạ thấp giọng nói: "Cậu nên sửa đổi một chút. "
"Cái gì cơ? " La Vy Vy chớp mắt, hiển nhiên nghe không hiểu lời Phàm Nhất Hàng nói.
Phàm Nhất Hàng vẫn cứ ngoảnh đầu sang chỗ khác, nín nhịn sự kích thích trong lòng, cậu giải thích: "Cho dù cậu không thích cô ấy, cậu cũng phải sửa đổi một chút."
"Vì sao? "
Phàm Nhất Hàng: "Bởi vì.... "
La Vy Vy không đợi cậu nói xong liền mở miệng: "Không thích cô ta lại còn cần phải giả vờ nói rằng mình thích hay sao? Tôi với cô ta có vô số điểm khác biệt. Điều tôi chán ghét nhất chính là loại ngoại tâm khẩu bất đồng như cô ta. Tôi không muốn bản thân mình trở thành người mà mình ghét."
Hai tay Phàm Nhất Hàng đan vào nhau, đặt lên trên đầu gối: "Nhưng cậu cứ như vậy, sẽ không ai thích cậu."
"Thích? " La Vy Vy bật cười: "Vì sao tôi lại cần người khác phải thích tôi? Tôi lại không vì sự yêu thích của họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-cau-cung-co-chut-dep-trai/1068748/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.