La Vy Vy và Phàm Nhất Hàng một trước một sau đi lên bục giảng.
Giáo viên dạy toán không quá quan tâm tới học sinh ngủ trong giờ, nhưng không có nghĩa là sẽ dễ thương lượng. La Vy Vy vừa cầm viên phấn liền nghe thấy ông ấy nói: "Không làm được thì đừng về chỗ nữa."
La Vy Vy sờ môi, cô biết câu nói này của giáo viên toán chính là không cho phép cô lên tiếng nữa mà.
Tên Phàm Nhất Hàng biến thái đến nỗi giải cả đề cao khảo, thì làm sao có thể không làm được một đề bài nâng cao được cơ chứ?
La Vy Vy cảm nhận được điều gì đó. Thì ra Tống Ninh Viễn ngồi ở gần bục giảng đang lén lút làm động tác "cố lên" với cô. Cô giả vờ như không nhìn thấy gì, đi đến chọn một viên phấn mới rồi quay người vào bảng đen.
Vừa mới quay lại vào bảng, một đôi tay thon dài đã vỗ vào vai cô. Cậu kéo cô lại gần rồi, hạ thấp giọng nói: "Đề của cậu ở bên kia. "
La Vy Vy ngẩng đầu nhìn lên, cô phát hiện ra đề bài trước mặt mình được đánh dấu là "2" là đầu dòng.
Bình thường khi giáo viên toán ra đề thì đề đầu tiên luôn dễ hơn, đề thứ hai có độ khó tăng dần lên.
Cô thấy Phàm Nhất Hàng dường như là trời sinh đã có dung mạo lạnh nhạt như thế rồi. Trong lòng nảy sinh một chút cảm giác không chịu khuất phục. Tính bướng bỉnh của cô lại tái phát, cô mở miệng nói: "Tôi muốn làm đề này! "
Dù sao thì đề nào cô cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-cau-cung-co-chut-dep-trai/1068746/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.