La Vy Vy vẫn xoắt xuýt không biết có nên cảm ơn hay không. Người cuat bộ phận kiểm tra kỷ luật đã kiểm tra xong, đang ghi chép tên của những học sinh mang theo đồ bị cấm.
7788 đồ vật bị cấm thứ nào cũng có. Nào là truyện tranh, sơn móng tay, đều là những đồ vật nhỏ. Nặng nhất thì là bị lớp kỷ luật, bị bà Lưu mắng mấy câu mà thôi.
"Lão đại, lão đại! " Tống Ninh Viễn hớt ha hớt hải chạy vào, trên mặt viết đầy hai chữ lo lắng, suýt chút nữa đã va vào người của bộ phận kiểm tra kỷ luật.
Cậu ta chạy đến trước mặt La Vy Vy, đè thấp giọng nói xuống.
"Thuốc lá của tôi...không bị phát hiện sao? "
Tống Ninh Viễn thật sự không phải quá ngoan ngoãn. Đó chính là cậu ta tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã nghiện thuốc lá.
Bà Lưu đã báo cho người nhà Tống Ninh Viễn biết rằng dưới ngăn bàn của cậu ta thường hay có thuốc lá. La Vy Vy với tư cách là đại ca, thấy trong ngăn bàn của tiểu đệ có thuốc lá gì đó thì vẫn nên giúp đỡ.
Khi Tống Ninh Viễn nói những lời như vậy, tầm mắt La Vy Vy liền chú ý tới sắc mặt bắt ngờ của Phàm Nhất Hàng.
Cô không nghĩ nhiều nữa, nghĩ lại mà sợ, cô duỗi chân trái ra đá vào cẳng chân của Tống Ninh Viễn.
"Lão tử suýt chút nữa thì bị cậu hại chết rồi!! "
"Suýt chút nữa" thì chính là không có.
Có lời này của La Vy Vy, Tống Ninh Viễn đi lên tâm rồi.
Hai tay cậu ta chắp trước ngực: "Cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trong-cau-cung-co-chut-dep-trai/1068731/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.