Quý hoá quá! Nay cô hiệu phó ghé nhà thăm, mà ông xã tôi lại bận đi thăm vườn.
Sau khi biết chuyện của bé Thu và bé Hạ. Lòng mẹ day dứt. Mấy năm qua ông bà bận rộn xây dựng vườn cây ăn trái ở các tỉnh mà không quan tâm đến gái nhỏ nhiều. May mắn vẫn còn kịp vẫn còn kịp.
- Sự việc này xảy ra nhà trường cũng có một phần trách nhiệm. Hôm nay tôi đến đây trước là thăm hỏi sức khoẻ gia đình sau là động viên tinh thần của hai em Thu và Hạ.
Bà Nga đẩy phần trái cây nhập khẩu và chục lon sữa đặc mà trên bàn về phía bà bảy. Dù bà ta tiếc tiền đứt ruột nhưng trên mặc vẫn giữ nụ cười thân thiện. Ai bảo ba mẹ thằng Hiệp là hai con ma cờ bạc, đề đóm... cơ chứ! Có bao nhiêu tiền là nướng vào đấy hết. Dù bà ta tiếc cũng phải bỏ phần tiền này ra. Việc này mà thành thì cái vặt vãnh này tính là gì.
Bà bảy không mặn không nhạt đáp:
- Để cô tốn kém rồi!
Bà Nga thấy mẹ Hạ tỏ thái độ dửng dưng thì huých cánh tay ông Nghĩa.
- Ây da! Con dại cái mang! Tôi thành thật xin lỗi bà! Con cái lớn rồi nói không nghe! Hiệp mày quỳ xuống xin lỗi cho tao!
Ông Nghĩa đánh cái đét vào mông Hiệp.
Bà bảy nhíu mày, con cái hư không mang về nhà dạy, dạy ở đây cho ai xem chứ? Bà vội nói:
- Không cần đâu! Biết lỗi sửa sai là được!
Ông già ra tay mạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-thoat-khoi-biet-thu-1980/3487753/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.