Chị ơi! Đây là trí nhớ của cô Hạ vào ngày bi kịch đó xảy ra. Cô ấy chết thì không còn thông tin gì nữa!
Phương gác tay lên trán thì thầm nói với Hà.
Sau khi mọi thứ quay về như cũ thì hai đứa mệt mỏi bước vào phòng, rửa ráy qua loa rồi lên giường nằm.
- Mà chị này! Người ta nói khi tự sát mà chưa hết dương thọ thì đúng giờ tự sát đó ngày hôm sau họ sẽ lặp lại hành động đó đến khi hết dương thọ thì thôi!
Nghĩ cảnh ngày mai phải chứng kiến lại cảnh đó Phương lập tức cảm thấy khó chịu.
- Gì cơ! Mai nữa hả? Nhưng mà chúng ta không chạm không làm gì được bực mình kinh khủng ấy!
Hà chấp tay lên bụng giọng phiền não nói.
- Người nhốt chúng ta vào đây muốn làm gì? Ngăn chặn chuyện đó xảy ra ư? Rõ ràng chúng ta không làm gì được!
- Nếu ngày mai chúng ta lấp các chốt cửa lại thì sao. Bọn chúng sẽ không có đường vô, thì mọi chuyện sẽ không xảy ra.
- Ừ, hay á, mà... lúc xảy ra chuyện căn nhà này sẽ quay về năm cũ không phải hiện tại, vậy lấp cửa hiện tại có hiệu quả không.
Hà nhíu mày suy nghĩ. Hỏi hay lắm Phương! Chị mày đoán cách này không khả thi lắm nhưng không nghĩ ra cách nào khác đâu nhé cưng!
- Thôi mai làm thử đi! Còn nước còn tát! Em cũng không nghĩ ra cách nào khác.
Hai đứa quá mệt mỏi sau một ngày dài chứng kiến đủ thứ chuyện nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-thoat-khoi-biet-thu-1980/3487740/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.