Edit: Tử Liên Hoa 1612
Đào Y vừa nói xong, phòng bệnh rơi vào trạng thái im lặng khiến người ta phiền muộn.
Thẩm Thạc lẳng lặng nghiêm túc nhìn Đào Y, tìm kiếm câu chữ thích hợp nhất.
Qua một lúc lâu, anh mới đáp: "Cứ coi là vậy cũng được."
Trong lòng Đào Y hơi hồi hộp một chút, mùi vị ê ẩm chát chát từ cổ họng lan tràn đến khoang miệng, có chút khổ sở.
Thẩm Thạc biết đáp án của mình sẽ làm Đào Y khổ sở, nhưng lại không muốn nói dối, "Lúc ấy anh và Cố Sắt, Cố Cầm rất thân thiết, vốn là anh cũng chỉ coi bọn họ như em gái. Lúc nghỉ hè năm lớp mười hai, đột nhiên Cố Sắt thổ lộ với anh, khi đó tính cách của cô ấy rất tốt, dịu dàng uyển chuyển hàm súc, không lạnh lùng như băng giống bây giờ, anh cũng có chút...... Ừ, có cảm tình với cô ấy, bèn đồng ý. Lúc ấy, anh cho là mình rất thích cô ấy, cùng cô ấy ngắm sao xem phim gì đó, cho dù là làm cái gì cũng không khác trước khi trở thành người yêu. Nhưng sau khi ở cùng em anh mới phát hiện khi đó nếu nói là thích thì cũng chỉ là tình anh em như cũ, bởi vì lúc ở cùng với em, mỗi lần anh đều hi vọng thời gian trôi qua chậm một chút chậm một chút."
Đào Y không quá để ý câu nói cuối cùng giống thật mà là giả kia của Thẩm Thạc, cô chỉ cho là anh đang an ủi cô mà thôi. Cô có thể cảm nhận được hiện tại người trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-qua-dao-lon/2393146/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.