Biết Thẩm Thạc có thể từng có quá khứ, mà anh vẫn khắc cốt minh tâm quá khứ này, mặc dù Đào Y giống cô gái tùy tiện lạc quan thì vẫn không tránh được trong lòng có vướng mắc.
Có mấy người không hy vọng nửa kia của mình chưa từng có quá khứ, từ đầu đến cuối chỉ thuộc về mình, mình là duy nhất tuyệt đối trong lòng anh ta?
Đào Y chỉ là cô gái hai mươi hai tuổi ra đời không sâu, mặc dù người từng theo đuổi cô không ít, cô thiếu hụt kinh nghiệm thực chiến chân chính nên phương diện tình cảm vẫn là tay mới. Tay mới, không khỏi hơi không tự tin với tình cảm, có chút lo được lo mất.
Mặc dù tin tưởng Thẩm Thạc sẽ không lừa gạt cô, trong lòng Đào Y vẫn hơi ê ẩm chát chát.
Đào Y nói xong mấy câu kia với Cố Sắt, vì không quấy rầy Thẩm Thạc nghỉ ngơi, vẫn là đợi bên ngoài phòng bệnh.
Lúc đi ra ngoài thì phần lớn những quân nhân kia đã rời khỏi, chỉ còn lại hai người đàn ông mặc quân trang anh tuấn đứng ở đó, nhưng không có trao đổi. Một người trong đó là Hải Trường Minh, Đoàn trưởng đoàn 532.
Hải Trường Minh vừa dặn dò công việc thuộc hạ không thấy Đào Y đã đến, lúc phát hiện cô, lập tức đi đến chỗ cô, “Thấy a Thạc sao?”
Đào Y gật đầu, thần sắc trên mặt là bình tĩnh đè nén chua xót.
Hải Trường Minh chỉ khi xem như cô lo lắng thương thế của Thẩm Thạc, không nghĩ những phương diện khác. Anh thay đổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-qua-dao-lon/2393137/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.