Ánh mắt của Điền Điềm lập tức chuyển sang cô gái vẫn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, trong nháy mắt thấy cô (ĐY),trong đầu của cô (ĐĐ) bách chuyển thiên hồi, lập tức suy nghĩ rất nhiều khả năng cô ta xuất hiện ở đây, bên trong thậm chí cân nhắc cả khả năng cô ta trở thành bạn gái của Thẩm Thạc.
Nhưng Điền Điềm cảm thấy buồn cười, rõ ràng ba ngày trước Thẩm Thạc còn lấy cách thức ngây thơ lại thẳng thắn để đuổi khỏi bên cạnh anh, tại sao trong thời gian ngắn như vậy lại để cô ta trở thành bạn gái của mình?
Lúc Đào Y thấy Điền Điềm đứng trước người Thẩm Thạc lập tức thanh tỉnh lại từ trong hỗn hỗn độn độn, quan sát qua lại giữa Thẩm Thạc và Điền Điềm hai lần, sau khi xác định giữa bọn họ không có không khí mập mờ, mới cất bước đi đến chỗ Thẩm Thạc, "Thẩm Thạc, vì sao không gọi em dậy." Oán giận bằng kiểu làm nũng, nghe vào trong lổ tai Thẩm Thạc là quan tâm vui mừng, nhưng nghe vào trong lổ tai của Điền Điềm, lại là thị uy chói tai.
Con ngươi của Thẩm Thạc luôn lạnh nhạt trong nháy mắt nhìn Đào Y tình cảm ấm áp giống như cả vùng đất hồi xuân, tay của anh rất tự nhiên vò trên tóc của cô, khóe môi thoáng giương lên độ cung thanh thiển lại cưng chìu, "Thúc dậy? Trời nóng, em vào trong xe trong xe hóng gió trước."
Đào Y phòng má né tránh tay của anh vò trên đầu cô, "Nói anh bao nhiêu lần, đừng xem em là sủng vật mà vò tới vò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-qua-dao-lon/2393119/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.