Thẩm Thạc mở cửa phòng, vừa thấy cháu gái lớn Triệu U, để cô đi vào.
Vừa lau tóc ướt sũng, anh vừa nhàn nhạt hỏi: “Có chuyện gì?”
Triệu U tà tà nhếch môi, nháy đôi mắt quyến rũ, không có ý tốt nói: “Chú nhỏ, con vừa thấy Đào Y ủ rũ uể oải cúi đầu đi trên hành lang, chân giống như bị khập khễnh, chú biết nguyên nhân gì sao?”
Từ khập khễnh này là Triệu U tự mình phát huy trí tưởng tượng lên, cô vừa nghe ông nội Thẩm nói hai người họ đi Trường Thành, bản thân không nhịn được tán thưởng thật là một đôi dũng cảm, nên chọn giữa trưa chạy lên trên kia chịu tội, sau đó liên tưởng leo Trường Thành xong cô nàng nhà ta tám chín phần mười là chân cẳng không chịu nổi.
Thẩm Thạc dừng tay, lại tiếp tục bình tĩnh lau, trong đầu không tự chủ được nhớ lại và phân tích Đào Y cuối cùng là vì cái gì mà chịu mất mác, tự nhiên còn tổn thương chân.
Triệu U vừa thấy Thẩm Thạc lâm vào suy tư, suy đoán người chú nhỏ này của cô khẳng định không ghét bạn trẻ Đào Y như vậy. Mục đích đạt được, cô thành công lui người tạm biệt, vui vẻ thong thả rời khỏi.
Thẩm Thạc suy nghĩ, không hiểu rõ Đào Y vì nguyên nhân gì mà uể oải. Để khăn lông xuống, anh cầm một quyển sách lên xem, nhìn chút, không nhìn vào mấy chữ. Liền để sách xuống, lại mở ti vi, từ một đài chuyển đến hai mươi ba đài, không phát hiện tiết mục thích xem, lười phải chuyển tiếp qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-qua-dao-lon/2393073/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.