Buổi tối tụ họp bạn học, nói ra cũng chỉ là buổi gặp gỡ giữa vài cá nhân.
Trong hai mươi mấy người, chỉ có vài người học ở học viện luật Penn.
“TK, vẫn là Trung Quốc tốt hơn, nơi nơi đều là những con người mắt đen tóc đen làm người ta có cảm giác thân thiết, còn có tiếng Trung trăm đường lắt léo,” La Tử Hạo ôm vai Cố Bình Sinh: “Nùng hảo~ lai tắc phạt?” (Chào, cậu có khỏe không?)
“Thật xin lỗi, nửa câu sau của cậu tôi không hiểu gì đâu.” Anh ngồi trên sofa gần ban công.
La Tử Hạo là bạn tốt từ nhỏ đến lớn của anh, sau khi tốt nghiệp trung học thi vào Yale nhưng không đến một năm thì nghỉ học. Lúc đó Yale cưỡng chế một nữ sinh Trung Quốc thôi học, với lí do tiếng Anh của sinh viên này không chuẩn như người Mỹ. Là một người có chủ nghĩa yêu nước sâu sắc như thế, La Tử Hạo lập tức tham gia vào đội ngũ biểu tình phản đối việc này, mặc dù người trong cuộc đã chấp nhận chuyển khoa, tiếp tục học tiến sỹ, nhưng anh ta vẫn phất tay áo xin nghỉ học. Chuyển sang học viện Penn rồi cuối cùng ở lại học viện.
Sau đó anh quen Triệu Nhân, đính hôn, rồi lại chia tay. Miệng thì nói gì mà không nghĩ tới chuyện về nước, thật ra là áy náy, muốn đợi Triệu Nhân kết hôn mới dám trở về. Nhưng anh ta cũng rất có bản lĩnh, có thể dây dưa cho đến tận bây giờ nhưng vẫn có thể vui cười thân thiết như không.
Bên ngoài trời vẫn đang mưa to, trên ban công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-doi-ben-nhau/61525/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.