Lúc Cố Bình Sinh đến, Đồng Ngôn vẫn như cũ đang ở gần trạm xe bus, ngồi ở lan can trên bồn hoa ven đường, nhìn đường suy nghĩ đến xuất thần.
Cô đã đi qua cái tuổi chỉ biết oán trời trách đất, cắn răng cam chịu từ lâu lắm rồi.
Dường như những lời của Cố Bình Sinh năm đó đã ảnh hưởng tới cô.
Trên thế giới này, em có quyền lựa chọn tất cả mọi thứ, chỉ có cha mẹ, em không thể chọn, cũng không thể từ bỏ.
Trong tầm mắt bỗng nhiên xuất hiện khuôn mặt anh, đang cúi đầu nhìn chính mình.
Lúc cô ngẩng đầu lên nhìn, Cố Bình Sinh đã đưa cho cô một chai nước lạnh, “Hôm nay tiết trời rất nóng.” Đồng Ngôn nhận lấy, thấy trong lòng bàn tay anh có chút nước, hẳn là bị chai nước lạnh này làm cho ẩm ướt như thế.
Anh lấy một tờ giấy ăn đưa cho cô, ý bảo cô bọc lấy thân chai mà uống, “Tôi đi xe của bạn, không được thuận tay cho nên lái chậm một chút.”
Khi anh nói chuyện thì vẫn luôn mỉm cười.
Ngay lúc anh muốn mở miệng nói gì đó, Đồng Ngôn đã cười rộ lên, “Vấn đề nói trước tiên này quả thật là rất tốt nhưng thầy không được hỏi em cần tiền để làm gì.”
Dường như Cố Bình Sinh cảm thấy hơi bất ngờ, “Bạn học Đồng Ngôn, tôi đang cố gắng tránh đi đề tài này, bạn không phát hiện sao?”
“Phát hiện được ạ.” Đồng Ngôn ý vị thâm trường nhìn anh, “Em sợ thầy nghĩ nhiều nên giải thích một chút, nói thẳng ra như vậy mới hiểu được.”
Cô vốn định trực tiếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-doi-ben-nhau/61517/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.