“Đúng vậy.” Đồng Ngôn còn thật sự đưa ngón tay lên, bắt đầu tính thời gian với anh, “Từ khi em bắt đầu được sinh ra, đợi 13 năm trời mới gặp được anh lần đầu tiên, sau đó cứ như thế lớn lên, phải đợi thêm 7 năm nữa anh mới bằng lòng hãnh diện mà xuất hiện một lần nữa. Anh nhìn xemm, không có người nào chờ anh mà lại vất vả hơn em được đâu. Về sau nếu có người nào đó bất hạnh mà thích anh, muốn phá hư tình cảm của chúng ta, anh nhất định phải thật sự nghiêm túc mà nói cho cô ta biết, trước tiên phải đợi đủ hai mươi năm, sau đó phải nói cho anh những lời như thế này mới được.”
Đồng Ngôn cảm thấy da mặt của mình so vời tường thành còn dày hơn, nói xong lời này, cúi đầu vui vẻ nở nụ cười. Từ góc độ này của anh nhìn xuống, chỉ thấy đôi môi trắng bệch vì lạnh, nhưng mím lại vì cười.
Khi cô đưa giấy vay nợ đặt trước mặt bà nội thì bà nội nhịn không được mà nước mắt tràn khóe mi.
Đối với Đồng Ngôn mà nói, cha mẹ là nợ, mà đối với bà nội mà nói, cha của cô dù sao cũng không phải là nợ của cả đời bà. Tuy rằng năm đó khi xảy ra việc như vậy cũng chỉ thầm oán nén giận mà bỏ mặc, nhưng cũng không chịu đoạn tuyệt quan hệ mẹ con, có lẽ lúc đó cô còn nhỏ, sau này lớn lên thì mới hiểu được cảm giác của bà nội. Cho nên khi bà nội nói muốn cha cô trở về nhà đón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-doi-ben-nhau/3245248/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.