Đồng Ngôn chậm rãi gật đầu, buộc chặt tiếng lòng của mình, chớp mắt một cái rồi buông lỏng tay, nhưng đôi tay của cô vẫn cảm thấy vô lực như cũ….
Khi anh nói chuyện, dùng thẻ phòng mở cửa phòng, một bàn tay vẫn che lấy ánh mắt của cô như cũ, tay kia thì giúp cô xách hai túi đang đặt trên mặt đất, rồi mang cô đi vào phòng.
Trong lòng Đồng Ngôn vẫn cảm thấy sợ hãi như cũ, bật thốt lên hỏi anh, “Anh thật sự không có việc gì chứ?”
Nói xong lại phát hiện ra anh không nhìn thấy cô nói chuyện.
“Anh tối hôm qua phát hiện nơi này có một nơi rất đẹp, đã nghĩ rằng sẽ mang em đến xem một chút, nhưng người trong phòng ngủ này cũng rất hấp dẫn …” Cố Bình Sinh đóng cửa lại, đặt hai túi trên ghế sofa, “Không biết Cố phu nhân trước hết muốn xem thứ nào đây?”
Cô mím môi rồi nở nụ cười.
Người này nãy giờ bịt hai mắt của cô, lại đứng ở phía sau lưng mình, lại đi hỏi vấn đề này, giống như cũng không tính để cho cô trả lời.
Cô đi theo bước chân của anh, chậm rãi đi về phía trước.
Đợi cho đến khia anh buông tay ra, nhìn đến toàn phong cảnh của một khoảng sân rộng khép kín trước mắt, rút cuộc hiểu được cái mà anh nói là xinh đẹp là ở đâu. Khoảng sân rộng này gần giống như là treo lơ lửng giữa không trung, dưới chân đều là thủy tinh trong suốt, cúi đầu có thể nhìn những chiếc ao nhỏ ở xung quanh phái duwois,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-doi-ben-nhau/3245241/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.