Anh nói xong, lấy một con dao nhỏ từ trên cái giá lớn xuống, đem cà chua cắt thành bông hoa sáu cánh, cũng không ngẩng đầu lên mà hỏi, “Có phải cắt cà chua xong là anh được nghỉ rồi phải không?”
Đồng Ngôn không trả lời một tiếng, dường như không có nghe anh nói gì.
Rất nhiều cảm xúc, cô chưa bao giờ ở trước mặt ai mà để lộ ra ngoài, cho dù là ở nhà, cô vẫn luôn duy trì bộ dạng không thèm quan tâm bất cứ thứ gì, biểu tình vô tâm vô phế. Khóc lóc hay gì đó, chỉ là ở thời điểm không thể chịu đựng được nữa mà thôi.
Cố Bình Sinh quay đầu nhìn cô, “Làm sao vậy?”
“Không biết.” Đồng Ngôn thở dài một hơi, “Em cảm thấy em dễ dàng bị người khác làm cho khóc như vậy sao?”
Anh nghe được mà cảm thấy buồn cười, tùy tay cầm lấy cánh hoa cà chua vừa mới cắt xong, đưa đến bên miệng cô, “Đừng khóc nữa, anh sẽ không dỗ được em đâu.”
“vậy mà anh còn nói chuyện tình cảm như thế nữa sao…”Cô nháy mắt mấy cái, cảm thấy sự kiên trì của mình sắp sụp đổ rồi, khi nước mắt đã tràn hốc mắt, cô lập tức đem mặt vùi trong lòng anh, Cố Bình Sinh chỉ có thể buông dao, ôm cô dỗ cả nửa ngày.
Sau này ngẫm lại, đã nói những gì, Đồng Ngôn cũng không nhớ rõ.
Chỉ ấn tượng sâu sắc với lời khẳng định của anh, anh thật sự sẽ không biết dỗ người khác.
Cửa bỗng nhiên bị mở ra, Cố Bình Phàm vừa định nói gì,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-doi-ben-nhau/3245220/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.