Trong tay giảng viên phụ trách này còn cầm một cái bình cứu hỏa đã biến dạng, bị lõm xuống một bên. Người đó thong thả cầm chắc lại cái bình giống như đang cầm một cái chày gỗ vậy, nhìn như thể đang chuẩn bị đập vỡ kính chắn gió của xe cậu.
Chắc là xác sống sẽ không còn lý trí để nhìn người ta với ánh mắt độc ác như vậy, cho nên đây là con người nhỉ?
Trong đầu Hướng Gia Quân điên cuồng cố gắng nhớ lại tên của người phụ trách, nhưng dù sao cũng không cùng khoa nên hai người chẳng liên quan mấy đến nhau, những gì cậu còn nhớ chỉ có những lời than phiền oán giận của cậu bạn cùng phòng.
"Lão Hướng tao nói mày nghe, cái tên quản lý kia điên lắm luôn ấy!"
"Chịu không nổi, tao đang tính đến việc đi ám sát tên đó."
"Có mỗi trường chúng ta là phải ký tên, tao đã lấy vé xe rồi mà còn phải ở lại trường đợi..."
Tiếng lầu bầu ma quỷ của bạn cùng phòng sau hai năm vẫn quanh quẩn ở bên tai cậu, phải vất vả lắm cậu mới đào ra được một thông tin có ích giữa những lời than vãn.
Đúng rồi, họ Hạ.
Nhưng chờ cậu nhớ lại được thì Hạ Trầm lại đột ngột ngã xuống, Hướng Gia Quân thấy vậy thì thở mạnh một hơi, may mà đối phương kịp chống tay lên mui xe, sắc mặt tái nhợt chậm rãi vịn xe đi về phía cậu.
Đã khóa cửa xe nên cậu không sợ anh ta kéo cửa xông vào. Sắc mặt tên giảng viên này trắng bệch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tron-chay-duoi-hoang-hon/2438686/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.