Chắc là vì giọng nóivô cùng lạnh lẽo của Triển Thiểu Huy mà cả sòng bàn đều trở nên imlặng, Trâu Nhuận Thành cũng chấn động toàn thân, nhìn thấy sắc mặtcủa đại ca không tốt, vội vàng dừng lại, khó hiểu hỏi: “Đại ca?”
Ánh mắt Triển ThiểuHuy trở nên lạnh lẽo, cầm một quân bài trên bàn lên, vuốt ve từngchút một trong lòng bàn tay mình.
Trâu Nhuận Thành đãtheo Triển Thiểu Huy lăn lộn vài năm, tất nhiên biết rõ anh ta đã lỡlời, trong đầu cũng đang suy nghĩ xem mình đã sai chỗ nào, liếc mắtsang Cố Hạ, không khí sôi nổi trên bàn lắng xuống, những người bêncạnh cũng không mở miệng nữa, Cố Hạ bị Trâu Nhuận Thành dọa sợ,kiên trì thấp giọng nói với Triển Thiểu Huy: “Triển thiếu, thật sự xinlỗi, tôi thật sự đánh không giỏi…”
Giọng nói của cô cànglúc càng thấp, mặt cũng đầy vẻ áy náy, đây là lần đầu cô đánhloại bài này, kĩ thuật đánh rõ ràng không lại những người khác,thua nhiều thắng ít, không ngờ cách đánh này ngay lần đầu tiên lạithất bại như vậy.
“Không đánh giỏi thìphải học.” Triển Thiểu Huy không thèm đếm xỉa đến lời cô, để quânbài xuống bàn, nói: “Tiếp tục đi, ván này vẫn chưa xong mà.”
Những người khác trênbàn cũng vội hô to: “Tiếp tục đi, đến ai cầm bài rồi?”
Tất cả mọi người đềugiả vờ như không có gì xảy ra mà tiếp tục đánh bài, Trâu NhuậnThành vội vàng vụng trộm trốn ra khỏi cửa, Quý Phi Dương đã hếtbài, chỉ còn lại ba người tiếp tục cuộc chiến đẫm máu, Cố Hạ vánnày lại thua lớn, sợ ông chủ không vui nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-trai-tim-doat-ai-tinh/2370301/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.