Chương trước
Chương sau
Lúc Trì Yến đưa Trang Cẩm Lâm ra ngoài thì trông thấy Trang Chi Hồng đứng bên cạnh cửa sổ ở cuối hành lang hút thuốc.

Trong tay chỉ còn cầm đầu lọc, tàn thuốc rơi xuống bệ cửa sổ bằng gạch men, xám đậm một mảng. Trang Chi Hồng nghe thấy tiếng động thì xoay người, chút khói thuốc trong miệng còn chưa thở ra hết, hai mắt hơi nheo lại, khi ánh mắt đặt lên người Trì Yến thì sự sắc bén cũng biến mất.

"Nói xong rồi?" Trang Chi Hồng nhìn mắt Trang Cẩm Lâm, rõ ràng đối phương vừa mới khóc, chóp mũi và hai mắt đều ửng đỏ, thỉnh thoảng còn giật giật, lúc nhìn về phía ông thì có phần rụt rè, "Ăn no chưa?"

"Dạ......" Trang Cẩm Lâm nhỏ giọng trả lời, "Con no rồi."

Trì Yến vỗ lên lưng Trang Cẩm Lâm, hơi nâng cằm lên cổ vũ cậu nói tiếp.

Trang Cẩm Lâm ngẩng đầu, nhìn Trang Chi Hồng một cái rồi lại lập tức tránh ánh mắt đi, nói khẽ: "Ba...... Con xin lỗi."

"Con không nên bực tức với ba," Trang Cẩm Lâm ủ rũ cúi đầu, một tay nắm góc áo của mình, "Cũng không nên...... nói xấu anh Trì."

Trang Chi Hồng siết vai cậu, Trang Cẩm Lâm theo lực kéo bước về phía trước hai bước rồi được Trang Chi Hồng ôm lấy. Trong giây lát cậu không biết phải phản ứng thế nào, từ sau khi trưởng thành cậu chưa từng tiếp xúc gần gũi với Trang Chi Hồng như vậy, thậm chí ngay cả khi còn nhỏ việc tiếp xúc tứ chi cũng có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Trang Cẩm Lâm lại sắp rơi nước mắt nhưng cố hết sức nháy mắt muốn nín lại. Cậu tưởng Trang Chi Hồng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng đối phương chẳng nói bất cứ điều gì, chỉ ôm một cái ngắn ngủi rồi nhẹ nhàng vỗ lên vai cậu.

Khi về thì ngồi xe công vụ của Trang Chi Hồng. Tài xế đang chờ, thấy Trang Chi Hồng đi đến thì vội vàng bước xuống khỏi ghế lái định mở cửa cho ông, kết quả là bị cản lại. Trang Chi Hồng để Trì Yến và Trang Cẩm Lâm ngồi ở ghế sau còn mình thì ngồi ở ghế phụ, từ tốn thắt đai an toàn dưới ánh mắt ngạc nhiên của tài xế.

Ghế sau bên phải là ghế cao nhất, tiếp tới là ghế bên trái, ghế phải phía trước xếp cuối cùng. Giới chính trị rất chú ý những lễ nghi phù phiếm này, với chức vụ của Trang Chi Hồng, đương nhiên sẽ ngồi ở vị trí cao nhất. Hai thanh niên ở phía sau nhìn qua có vẻ không lớn lắm, vậy mà lại khiến Trang Chi Hồng chủ động nhường vị trí.

Tài xế cũng chỉ dám thắc mắc trong lòng rồi lái xe theo chỉ thị của lãnh đạo. Trang Chi Hồng đưa Trang Cẩm Lâm về nhà trước, lúc xuống xe Trang Cẩm Lâm rất ngoan ngoãn vòng sang ghế phụ vẫy tay: "Ba, tạm biệt."

Trang Chi Hồng nói: "Con đợi một chút." Nói xong ông xuống xe, mở cốp xe bê một thùng giấy ra.

Trang Cẩm Lâm khó hiểu, ngẩng đầu hỏi: "Đây là cái gì ạ?"

"Cherry." Trang Chi Hồng đưa cho cậu, "Tuần trước có một người trong Ủy ban đi công tác ở thành phố T, ba nhờ anh ta mua chút đặc sản." Trang Chi Hồng cúi đầu nhìn cậu, "Ba nhớ con thích ăn."

"...... Vâng." Trang Cẩm Lâm lại cảm thấy muốn khóc, cố gắng nặn ra một nụ cười khó coi, "Cảm ơn ba."

Lúc Trang Chi Hồng quay vào trong xe thì ngồi ở ghế sau, Trì Yến lặng lẽ nắm tay ông, rồi cũng được nắm lại đúng như đã đoán trước. Trì Yến siết ngón tay, đan ngón tay vào tay Trang Chi Hồng rồi nở một nụ cười nhẹ.

Sau khi hai người xuống xe, Trang Chi Hồng đứng ở ven đường nói chuyện với tài xế, Trì Yến tránh đi bước sang bên cạnh mấy bước, rảnh rỗi nghịch điện thoại. Trang Chi Hồng không để hắn phải chờ lâu lắm, lúc đi tới gần thì chạm lên mu bàn tay hắn rồi chợt nhíu mày: "Sao lại lạnh thế này?"

"Nhiệt độ thấp." Trì Yến ngẩng đầu nhìn ông, hai mắt cong cong, nói rất nhẹ, "Sắp vào mùa đông rồi."

Trang Chi Hồng dắt tay hắn, một trước một sau đi lên tầng. Tòa nhà được trang bị đèn cảm ứng âm thanh, bọn họ không đi thang máy cũng không đánh thức đèn mà cứ nắm tay nhau bước từng bậc trong bóng tối như vậy, âm thầm, lặng lẽ, tiếng bước chân cũng rất nhẹ nhàng như thể sợ đánh thức giấc mơ của một ai đó.

Lúc đi đến trước cửa, đột nhiên Trì Yến lên tiếng, ánh đèn trên hành lang bừng sáng, chiếu rọi lên nửa bên mặt của Trì Yến, đôi mắt hắn tỏa ra chút ánh sáng mờ nhạt: "Ba, hôm nay tới nhà con đi."

Trang Chi Hồng không hỏi vì sao mà chỉ kéo hắn đi lên tầng. Trước khi đi ngủ, Trì Yến đeo cặp kính gọng đen ngồi dựa vào đầu giường đọc sách, Trang Chi Hồng quỳ một gối bên cạnh người hắn, cúi đầu hỏi: "Lúc tối sao lại không vui?"

Trì Yến không định che dấu cảm xúc của mình nên Trang Chi Hồng nhìn ra cũng rất bình thường. Hắn bỏ sách xuống, lại tháo kính ra rồi mím môi nói: "Con ghen tị."

Quả thật Trang Chi Hồng không nghĩ tới đáp án này. Ông thấy hơi buồn cười, chiều cậu bạn nhỏ đến mức này rồi vậy mà còn có thể khiến đối phương không hài lòng, thế là khiêm tốn xin chỉ dạy: "Ghen tị cái gì?" Ông cúi người hôn lên mặt Trì Yến, nhìn chăm chú đôi mắt hắn ở khoảng cách rất gần, "Chẳng phải chỉ là một thùng trái cây thôi sao?"

"Không phải vấn đề này." Trì Yến lắc nhẹ đầu, ôm chặt ông, "Con không keo kiệt đến mức đó."

"Không phải là cái ôm kia đấy chứ?" Trang Chi Hồng cười khẽ, cánh tay siết chặt lại ôm trọn người vào trong lòng, dỗ dành bên tai hắn, "Ôm bao lâu cũng được, cho em ôm tùy thích."

"Con muốn ôm 24 giờ." Trì Yến chôn mặt trong cổ ông, nói ngang ngược, "Suốt một ngày. Không được thiếu một giây."

"Được." Trang Chi Hồng nói, "Nghe em hết."

Cuối cùng Trì Yến cũng bị ông chọc cười, thân thể thả lỏng lại, dựa vào người ông. Hắn cười rồi thì Trang Chi Hồng cũng thở phào nhẹ nhõm, vuốt tóc sau gáy giúp hắn.

Trì Yến cười cười rồi ngừng lại, im lặng trong chốc lát mới nói: "Ba, con ghen tị...... cậu ấy có một người ba tốt như thế."

Trang Chi Hồng nghe được câu nói này thì đã hiểu tất cả, nói bằng giọng dịu dàng: "Hiện tại cũng là của em."

"Từ trước đến nay dường như ba con chưa từng để tâm đến con." Trì Yến nhỏ giọng nói, "Ngoan ngoãn, hiểu chuyện, ưu tú, đều là để cho ông ấy thấy —— ông ấy chỉ cần những điều đó từ con. Thật ra con hiểu, con người không thể quá tham lam, có người khốn khổ cả đời cũng muốn có được đống tài sản mà ba con cho con, nhưng thật sự sinh ra trong gia đình này con vẫn cảm thấy không vui. Mẹ con rất yêu con, nhưng bà ấy còn yêu tự do hơn, tuy con có thể hiểu cho bà ấy nhưng có đôi khi vẫn cảm thấy rất mất mát."

"Đáng lẽ không nên nói những lời này với ba." Trì Yến cười cười, "Cũng đã trưởng thành từ lâu rồi."

"Ở bên tôi em có thể không cần trưởng thành." Trang Chi Hồng vỗ lưng hắn, "Cứ làm một đứa trẻ là được rồi."

"Thật may mắn vì gặp được ba." Hai mắt Trì Yến khẽ ửng đỏ nhưng nét cười không thuyên giảm, "Ba, con yêu ba."

Có lời hạ lưu nào mà Trì Yến chưa từng nói, nhưng lại chưa từng thẳng thắn, trịnh trọng nói ra những chữ đầy sức nặng như "Con yêu ba" này. Nói là "động lòng" thì không đủ, nói là "thích" thì rẻ tiền quá, mà nói là "si mê" thì lại nông cạn, dường như chỉ có một từ "yêu" này mới có thể hình dung chính xác cảm nhận của hắn. Trì Yến chưa bao giờ nói những lời này, cho dù là đối với Liễu Như Nhân, hắn cũng cảm thấy ngượng ngùng. Có lẽ là do chuyện hôm nay gợi lên chuyện cũ trong ký ức khiến cho Trì Yến kích động mới thành thật biểu đạt với Trang Chi Hồng.

Trang Chi Hồng nghe thấy thì sửng sốt, sau đó lập tức mỉm cười, hôn lên đôi mắt ướt nước của hắn: "Tiểu Trì, ba rất vui."

Hai người hôn nhau rồi cũng tự nhiên mà cởi quần áo, triền miên một cách quen thuộc. Trong quá trình Trì Yến định xoay người nhưng lại bị Trang Chi Hồng dùng sức đè lưng lại nên chỉ có thể giữ nguyên tư thế quỳ bò, sống lưng cong lên tạo thành một vòng cung mượt mà. Người đàn ông lần tay theo cột sống đi xuống dưới, trượt qua bờ mông đang vểnh lên cầu hoan rồi dừng lại vuốt ve bắp đùi. Thân thể Trì Yến hơi run lên, tựa như một con động vật nhỏ vô hại nằm dưới móng vuốt của dã thú, không có đường để phản kháng, dù cho cố hết sức giãy giụa cũng chỉ là phí công vô ích.

"Ba......" Trì Yến có chút đáng thương nghiêng đầu cầu xin ông, "Con muốn nhìn ba một chút."

Trang Chi Hồng nào chịu được bộ dạng này bèn thúc tới rồi lật người lại, nhéo tai hắn: "Nhìn thấy rồi chứ?"

"Ừm." Chóp mũi Trì Yến lấm tấm mồ hôi, được Trang Chi Hồng gập ngón trỏ quệt nhẹ đi, "Nhìn không đủ."

"Vậy thì nhìn nhiều thêm." Trang Chi Hồng cụng lên trán hắn, thân dưới giật giật, Trì Yến không nhịn được bật ra tiếng rên rỉ.

Vào thời điểm bắn tinh đầu óc hoàn toàn trống rỗng, trong mấy giây đồng hồ ấy Trì Yến gần như không thể suy nghĩ điều gì, chân run lên mấy cái, móng tay cắm vào cơ bắp phía sau lưng Trang Chi Hồng. Hắn trông thấy đôi mắt bốc lên lửa dục của Trang Chi Hồng, trông thấy cơ thể cường tráng nằm đè trên người mình, thấy một nụ hôn rơi xuống, trao đổi nước bọt trong miệng như thể đói khát khiến cho đầu lưỡi cảm thấy vừa tê vừa xót.

"Những gì em muốn tôi đều sẽ cho em." Trang Chi Hồng sờ lên dương vật đã mềm xuống của hắn, nắm trong tay bóp nặn, rồi cúi người áp lên bờ môi hắn, ánh mắt nhìn hắn tựa như làn gió đêm của ngày hè, mang theo chút hơi nóng hầm hập, "Cần tình thân hay tình yêu, cứ lấy ở chỗ tôi."
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.