Chương trước
Chương sau
Trì Yến không ngờ một câu ấy của mình lại mang đến kích thích cho Trang Chi Hồng lớn đến vậy.

Một câu "Nhận hết tất cả" khiến cho Trang Chi Hồng hít sâu một hơi, rồi trao cho hắn một nụ hôn nóng bỏng và kịch liệt, cánh tay siết chặt, ghì cho Trì Yến không thể động đậy. Không biết qua bao lâu, khi Trì Yến gần như không thể hít thở phải cố sức ngửa ra sau thì mới thoát khỏi sự tấn công mãnh liệt ấy. Trang Chi Hồng nhìn hắn chăm chú, nhìn hắn đỏ bừng mặt mũi ho nhẹ một tiếng, đuôi mắt ửng hồng biểu lộ đã động tình, ông giữ gáy hắn lại rồi kéo hắn vào trong lòng.

Trì Yến dựa vào ngực ông, cảm nhận được lồng ngực đang phập phồng của Trang Chi Hồng, tiếng tim đập nặng nề mà có quy luật truyền vào tai khiến hắn cảm thấy một sự an toàn mà trước nay chưa từng có.

"Tiểu Trì......" Trang Chi Hồng hôn lên đỉnh đầu hắn, trầm giọng nói, "Em muốn ly hôn không?"

Thật ra Trì Yến chưa từng nghĩ tới vấn đề này, nghe thấy vậy thì sửng sốt rồi chần chừ vài giây mới thành thật trả lời: "Con thế nào cũng được."

Trang Chi Hồng không nói gì, chỉ nắm tay hắn, xoa nắn cổ tay của hắn.

Trì Yến sợ ông hiểu lầm nên vội vàng ngửa đầu giải thích: "Con không có ý gì khác, chỉ là con... nói thế nào nhỉ," Trì Yến lật tay nắm ngược lại, đan ngón tay vào tay ông rồi đắn đo một lát, "Lúc trước kết hôn cũng chỉ là do ý của ba con, chắc hẳn ba biết rõ ông ấy tính toán cái gì. Quả thật con thế nào cũng được, trước giờ chưa từng nghĩ sẽ ổn định với ai nên chuyện kết hôn không nằm trong phạm vi suy xét của con. Loại hôn nhân trên danh nghĩa này rất phù hợp với con, mỗi người tự chơi theo ý của mình, lại vừa có thể làm ba con hài lòng, chuyện tốt đẹp cả đôi đường."

"Vậy hiện tại thì sao?" Trang Chi Hồng đột nhiên hỏi.

"Là sao?" Trì Yến không hiểu, "Hiện tại có chuyện gì?"

"Hiện tại có muốn ổn định với ai đó không?" Ánh mắt Trang Chi Hồng sáng ngời, dường như đang ép hỏi Trì Yến phải cho một đáp án, "Hoặc tôi đổi cách hỏi khác —— Trì Yến, em có muốn kết hôn với tôi không?"

Trong chớp mắt đầu óc của Trì Yến trở nên trống rỗng, hệ thống ngôn ngữ hoàn toàn bãi công, mở miệng thốt ra mấy chữ lung tung khó hiểu rồi không nói gì nữa.

Trang Chi Hồng bế hắn lên, đột nhiên Trì Yến bị treo trên không thì hoảng hốt kêu một tiếng, rồi theo bản năng vòng tay ôm cổ Trang Chi Hồng. Trang Chi Hồng nâng mông hắn, hôn lên cằm hắn, khi nói chuyện thì phả hơi nóng lên mặt Trì Yến: "Nếu em chưa từng nghĩ, thì bây giờ hãy nghĩ thử xem."

Nói xong thì bắt đầu làm trong tư thế này.

Giờ phút này trong đầu của Trì Yến đã nhão thành một bãi hồ, mơ mơ màng màng bị ép buộc kéo vào cuộc tình ái, mất khả năng suy nghĩ giữa từng đợt xóc nảy điên cuồng. Trang Chi Hồng mạnh bạo hơn rất nhiều so với những lần trước đây, tốc độ thọc vào rút ra nhanh vô cùng, cơ đùi và gậy thịt đập lên đáy chậu của Trì Yến dồn dập lại mãnh liệt, khiến hắn cảm thấy hơi đau.

Phía trước của Trì Yến bán cương cọ lên bụng của Trang Chi Hồng, để lại những vệt nước. Hắn kẹp chặt eo Trang Chi Hồng, hai chân móc vào nhau, sợ bản thân sẽ ngã xuống.

Thật ra Trang Chi Hồng ôm rất vững, nhưng những cú dập kia thật sự quá mạnh, gần như Trì Yến khó có thể tiếp nhận. Hắn cứ có cảm giác mỗi lần căn dương vật trong cơ thể thúc vào thì lại tiến sâu hơn trước đó một ít, đau đớn và khoái cảm đan xen, bụng dưới nổi lên một ngọn lửa, bốc thẳng lên trên khiến cho ngay cả hơi thở cũng nóng hừng hực.

"A... A..."

Trang Chi Hồng hôn hắn, nuốt hết tất cả những tiếng nức nở, dương vật thì vẫn cứ mặc sức tác loạn trong lỗ hậu không ngơi nghỉ dù chỉ một giây.

Hiếm khi Trì Yến không thể nói bất cứ lời thừa thãi nào ngoài rên rỉ. Ngày thường từ ngữ bẩn thỉu gì cũng có thể tuôn ra như suối, lúc ở bên Trang Chi Hồng thì miệng chưa bao giờ yên tĩnh, cứ ầm ĩ cố ý đạp lên điểm hưng phấn của anh già. Lần này lại chẳng thể nói dù chỉ một câu, chỉ có rầm rì rên rỉ, lúc bắn tinh sự sảng khoái ngập tràn đầu óc, chân phải chuột rút đau thấu tim.

"Ba......" Trì Yến đau đến mức hít sâu nhưng đợt bắn tinh vẫn chưa kết thúc, tinh dịch phun lên người Trang Chi Hồng rồi trượt xuống, "Chân con bị chuột rút, đau quá."

Trang Chi Hồng rút dương vật ra, cũng không chê mông hắn dính đầy dâm thủy, lập tức đặt Trì Yến lên ghế da rồi ngồi xổm xuống hỏi: "Chân nào?"

Trì Yến chỉ chỉ bên phải: "Bên này."

Trang Chi Hồng nắm chân phải của hắn bằng hai tay rồi xoa từ từ ngược chiều kim đồng hồ. Bàn tay của ông rất lớn, lòng bàn tay áp vào mu bàn chân của Trì Yến, động tác dịu dàng nhẹ nhàng chậm chạp khiến hắn không khỏi nhớ tới lần trước Trang Chi Hồng cắt móng chân giúp hắn, cũng giống như vậy, tập trung nghiêm túc, rất cẩn thận.

Trì Yến cụp mắt nhìn Trang Chi Hồng, người đàn ông ngồi xổm trước mặt hắn, cúi đầu, mặt mày trầm như nước.

Đột nhiên hắn mở miệng: "Ba."

Trang Chi Hồng ngẩng đầu nhìn hắn.

"Con muốn kết hôn với ba." Trì Yến nói rất chậm, "Con nghĩ kỹ rồi."

Trang Chi Hồng nghe xong thì ánh mắt khẽ lay động. Ông trầm mặc vài giây mới đứng lên, hai tay chống lên tay vịn của ghế, cúi đầu nhìn hắn, nói với giọng khàn khàn: "Là tôi quá nóng nảy. Tiểu Trì, chúng ta không kết hôn được."

"Con biết ba nghĩ gì." Trì Yến cười cười, "Dưới trạng thái kích động ba hỏi con chuyện này nhưng nửa tiếng đã đủ để ba bình tĩnh nghĩ lại —— nếu con kết hôn với ba thì người ta sẽ mắng con vô liêm sỉ, vì quyền mà bán mình, sử dụng thân xác trẻ tuổi như một lợi thế để thỏa mãn lòng hư vinh; nếu bị đào ra con từng kết hôn với Trang Cẩm Lâm thì dư luận lại càng không thể khống chế, những cách nói vớ vẩn khó nghe như kiểu một người phục vụ cho hai cha con gì đó có lẽ sẽ không hiếm thấy." Trì Yến nói, "Con nói không sai chứ?"

Trang Chi Hồng "Ừ" một tiếng.

"Người khác thích đồn gì thì cứ việc đồn," Trì Yến cười nhạo, "Liên quan gì đến con, con không sợ."

Một khoảng yên lặng.

"...... Trì Yến." Trang Chi Hồng trịnh trọng gọi tên đầy đủ của hắn, giọng nói lại hơi run rẩy, "Ba sợ."

"Ba sợ con bị người ta xoi mói mắng chửi, ba sợ không bảo vệ được con." Trang Chi Hồng nói, "Ba biết con không sợ, nhưng con nhầm rồi, là ba sợ."

Đây là lần thứ hai Trang Chi Hồng thẳng thắn với Trì Yến về nỗi sợ của mình.

Lần đầu tiên là khi bọn họ gặp nhau với thân phận ba con, Trang Chi Hồng vì giữ hắn lại mà cũng luôn miệng nói mình sợ như thế này. Lúc ấy Trì Yến cảm động thì vẫn cảm động, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy đẳng cấp dỗ người khác của anh già đúng là số một, đáng tiếc bản thân mình lại thật sự hợp khẩu vị kiểu này.

Lần này lại nghe được, tâm tình đã hoàn toàn thay đổi. Mười bốn năm trước, khi Trang Chi Hồng còn công tác ở cấp cơ sở đã từng ở trong một chiếc lều tạm chỉ đạo cứu viện động đất. Dư chấn xảy ra từng đợt liên tiếp, lều trại sụp rất nhiều lần, mà Trang Chi Hồng lại hết lần này tới lần khác chạy đến nơi nặng nhất để đích thân đốc thúc, suýt chút nữa bị đập vỡ đầu cũng không hề luống cuống; tám năm giữ chức chủ tịch quận, một vụ tai nạn sản xuất lớn đã xảy ra trong phạm vi quyền hạn của ông, chết hai mươi mấy người, vô số đôi mắt nhìn chằm chằm ông, bất cứ điều gì không ổn xảy ra trong khi giải quyết hậu quả cũng có thể tháo bỏ chiếc mũ trên đầu, nhưng ông chưa từng lo lắng sợ hãi.

Những việc này Trì Yến đều biết. Trang Chi Hồng là một người như vậy, đầu tiên là lên kế hoạch, rồi chuẩn bị chi tiết, ứng phó hoàn hảo, khiến ông luôn luôn bình tĩnh, nắm chắc phần thắng.

Nhưng hắn là uy hiếp của Trang Chi Hồng.

Trang Chi Hồng cũng sẽ yếu đuối, cũng sẽ khiếp sợ, cũng sẽ lo trước lo sau, do dự, khi ông đối mặt với Trì Yến, bất quá cũng chỉ là một người đàn ông bình thường.

Trong lòng Trì Yến mềm không thể tưởng tượng được, như là bị người ta nắm lấy trái tim ve vuốt. Hắn ôm eo Trang Chi Hồng, hôn lên xương hông của ông một cái: "Vậy thì không kết hôn nữa, con nghe lời ba."

Trì Yến đứng lên, thổi một hơi về phía mặt ông, cười nói: "Đừng sợ, đừng sợ, thổi một cái, nỗi sợ sẽ bay đi."
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.