Chương trước
Chương sau
Cuối cùng sự việc kết thúc khi Trì Yến xin tha.

Hắn nằm nghiêng trên giường, toàn thân đâu đâu cũng là dấu hôn xanh tím và vết dây trói, hậu môn chảy tràn hỗn hợp tinh dịch và dịch bôi trơn, khắp cả phần mông đều nhơm nhớp dinh dính. Trang Chi Hồng đã cởi hết các thứ trên người giúp hắn, tất cả được vứt bừa bãi dưới mặt đất.

"Kiếm ở đâu ra?" Trang Chi Hồng vừa mặc quần áo vừa hỏi hắn.

"Từ một người bạn, cậu ta biết một người bán những thứ này." Trì Yến dùng mu bàn chân móc lấy cẳng chân của Trang Chi Hồng, sau đó cọ nhè nhẹ, "Con tới cửa hàng xem thì thấy mấy thứ này có thể coi là trong sáng nhất, có những thứ còn khiến ba thấy khủng bố hơn nhiều."

"Bạn?" Giọng điệu của Trang Chi Hồng khác thường, "Từng quan hệ kiểu này?"

"Tuyệt đối không có!" Trì Yến điên tiết đá ông một cái, "Ba vừa mới xuống khỏi giường đã nghi oan cho con."

"Tôi sai rồi." Trang Chi Hồng thấy hắn khó chịu thì cúi người vuốt trán hắn, "Sau này không nhắc đến nữa, đừng giận."

Trì Yến hừ mấy tiếng nhưng chưa được mấy giây đã giơ tay đầu hàng, rồi dang hai tay ra ý bảo Trang Chi Hồng bế hắn lên.

Trang Chi Hồng dắt tay hắn đi xuống tầng, sau đó hai người cùng nhau tắm rửa. Trì Yến không biết xấu hổ dựa vào Trang Chi Hồng, tựa như ông lớn mặc kệ mọi chuyện, để cho Trang Chi Hồng tắm rửa sạch sẽ từ trên xuống dưới giúp hắn.

Trì Yến sấy tóc xong thì ngồi bên mép giường nghịch điện thoại, Trang Chi Hồng vỗ vỗ hắn: "Nằm xuống."

"Ừm." Trì Yến vẫn đang nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, lơ đãng đáp một câu, cũng không hỏi vì sao phải nằm xuống mà chỉ nhấc chân đặt lên giường.

Trang Chi Hồng ngồi xuống mép giường, nắm mắt cá chân của Trì Yến rồi đặt lên đùi mình. Lúc này Trì Yến mới ngẩng đầu, hơi hoang mang nhìn ông.

Trang Chi Hồng đang cúi đầu cắt móng chân cho hắn.

Từ trước đến nay Trì Yến chưa từng được ai chiều chuộng đến thế, bỗng chốc trong lòng cảm thấy ấm áp, đôi mắt cũng cong cả lên, hắn vươn mặt tới gần: "Ba không chê con bẩn à?"

"Không bẩn." Ánh mắt của Trang Chi Hồng vẫn tập trung cắt tỉa, một tay thì nắm bàn chân của hắn đề phòng hắn lộn xộn, "Vừa nãy lúc ở trên giường tôi đã thấy hơi dài, nếu không cắt thì lúc đi giày dễ bị cọ vào chân."

Hai chân đều đã cắt xong, Trang Chi Hồng mài cạnh giúp hắn, cuối cùng ông nâng cẳng chân của Trì Yến lên, cúi đầu hôn lên gan bàn chân một cái: "Ngủ đi."

Cũng đã sắp 12 giờ, lăn lộn suốt mấy tiếng đồng hồ quả thật Trì Yến đang vô cùng buồn ngủ. Hắn dụi mắt, mệt mỏi chui vào trong chăn rồi nhỏ giọng nói: "Ba mau lên đây đi."

"Em ngủ trước đi." Trang Chi Hồng tắt đèn cho hắn, "Lát nữa tôi quay lại."

Mấy ngày Trì Yến ở đây, Trang Chi Hồng đều ngủ muộn hơn hắn. Não của Trì Yến đã đình công từ lâu, hắn nghe thấy Trang Chi Hồng nói thế thì cũng không có sức để thắc mắc thêm, chỉ đành nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ.

Trì Yến không có thói quen thức giấc giữa đêm nên gần như đều ngủ thẳng một mạch tới hừng đông. Hôm nay không biết vì sao, có lẽ là trước khi ngủ uống nước quá nhiều nên nửa đêm Trì Yến tỉnh dậy.

Hắn vẫn còn hơi mơ màng, ngồi dậy thì ngây người trong chốc lát, mãi một lúc sau mới phát hiện trên giường chỉ có một mình hắn.

Trang Chi Hồng đâu?

Trì Yến cau mày. Hắn cầm điện thoại đặt cạnh gối lên, nhìn đồng hồ.

1 giờ 47 phút.

Gần hai giờ sáng mà Trang Chi Hồng còn chưa đi ngủ?

Trì Yến lê dép đi vào phòng vệ sinh giải quyết nỗi buồn, lúc quay ra thì ngáp một cái. Hắn vẫn chưa tỉnh hẳn nên phản ứng chậm chạp hơn bình thường, bước đi cũng không được vững vàng lắm.

Trì Yến mở cửa phòng ngủ, lúc này mới trông thấy ánh đèn phát ra từ khe cửa phòng làm việc ở đối diện. Hắn đi tới đẩy cửa ra, Trang Chi Hồng đang ngồi trong phòng với chiếc laptop trên tay và tài liệu bày trước mặt.

Thấy hắn vào, Trang Chi Hồng hơi ngạc nhiên rồi bỏ bút xuống nhìn về phía hắn: "Sao lại dậy? Khó chịu à?"

Trì Yến lắc đầu, ngó mặt tới nhìn đống đồ trên bàn. Hơn mười công văn xin chỉ thị được chia làm hai xấp, một xấp Trang Chi Hồng đã viết trả lời và ký tên còn một xấp mỏng hơn thì còn để trống. Bất chợt Trì Yến không biết trong lòng là cảm giác gì, chỉ nắm chặt tay Trang Chi Hồng: "Ba, mỗi ngày ba đều tăng ca vào buổi đêm sao?"

"Xin lỗi," Trang Chi Hồng kéo hắn lại gần, để Trì Yến ngồi trên đùi ông rồi áp mặt vào gáy hắn hít sâu một hơi, "Tôi mới được điều về đây nên quả thật có quá nhiều việc, không thể ngủ cùng em được."

Trong lòng Trì Yến cảm thấy chua xót, giọng điệu cũng hơi khó chịu: "Ai nói chuyện này? Ba bận thì sao không nói với con, nếu nói cho con biết thì mỗi tối con sẽ không quấy rối ba nữa, cũng đâu nhất định phải làm tình."

"Là bản thân tôi tự nguyện." Trang Chi Hồng đặt một nụ hôn nóng bỏng lên vai hắn, "Tiểu Trì, em quấy tôi rất vui."

"Nhưng mà con khiến ba vất vả." Trì Yến quay người lại ôm cổ ông, mím môi, lộ vẻ ấm ức, "Ba, ba không cần chiều con như thế. Con không phải trẻ con, cũng không phải không hiểu lý lẽ, nếu con biết toàn bộ thời gian buổi tối của ba đều là cố sắp xếp để ở cùng con thì nhất định con sẽ không quấn lấy ba."

"Tôi biết." Phòng làm việc chỉ mở một chiếc đèn bàn, ánh đèn ấm áp lờ mờ hắt tới khiến gương mặt Trang Chi Hồng cũng dịu dàng đi rất nhiều. Ông vỗ nhẹ lên lưng Trì Yến theo nhịp điệu, chạm môi lên mặt hắn, không giống như hôn mà chỉ đơn thuần là thân mật, "Tôi biết Tiểu Trì rất ngoan nên tôi mới không nói với em. Tôi muốn để em quấn lấy tôi, đùa nghịch với tôi, muối nhìn thấy em vui vẻ."

"Nhưng mà ba......"

"Tiểu Trì." Trang Chi Hồng cắt ngang lời hắn rồi cúi đầu trao cho hắn một nụ hôn. Trong lòng Trì Yến khó chịu vô cùng, đuôi mắt ửng hồng, cổ họng như nghẹn lại. Trang Chi Hồng dùng ngón tay quấn lấy đuôi tóc hắn, sau khi rời khỏi môi hắn thì áp trán vào nhau, hơi thở quẩn quanh. Trì Yến có thể thấy được chính mình trong đôi mắt của ông, bên tai là tiếng thì thầm bình thản của Trang Chi Hồng.

"Mỗi ngày ngồi tại nơi này, chỉ cần nghĩ đến việc con đang ở trong phòng ngủ sau lưng ba thì ba đã thỏa mãn hơn bao giờ hết."

*

Cuối cùng vẫn là Trì Yến tự quay về phòng ngủ, đôi mắt còn ẩm ướt.

Từ khi hắn quen biết Trang Chi Hồng thì số lần hắn rơi nước mắt đã nhiều hơn cả 26 năm qua cộng lại. Cả trong lòng và đầu óc đều rối bời, hắn dựa vào lan can ban công châm một điếu thuốc.

Trong bóng đêm ngọn lửa chợt lóe rồi chợt tắt, vô cùng giống trái tim đang lo nghĩ được mất của Trì Yến.

Đến cuối cùng vẫn là quá ngây thơ.

Hắn chỉ quan tâm đến những gì mình thích mà chưa từng nghĩ tới Trang Chi Hồng với tư cách là một lãnh đạo thành phố làm sao có nhiều thời gian rảnh rỗi để chơi cùng hắn. Trì Yến đã khoe khoang bản thân yêu Trang Chi Hồng như thế nào, lúc nói những lời kia với Tưởng Húc còn tự làm mình cảm động, nhưng hiện tại mới nhận ra trong mối quan hệ này hắn luôn là bên nhận lại, mà Trang Chi Hồng thì luôn là người cho đi.

Hai bữa sáng tối gì đó, tất cả đều là Trang Chi Hồng nấu, có đôi khi còn làm chút đồ lót dạ cho hắn mang tới công ty. Tủ lạnh chưa bao giờ thiếu bia, tủ đầu giường chứa đủ các loại đồ ăn vặt. Bất kể đang làm gì, chỉ cần Trì Yến muốn thì Trang Chi Hồng sẽ dừng mọi việc trong tay rồi cho hắn thứ hắn muốn, quả thật hắn sắp bị Trang Chi Hồng chiều hư rồi.

Trì Yến không thể tưởng tượng nổi, Trang Chi Hồng mỗi ngày hai giờ đêm mới ngủ làm thế nào có thể làm xong bữa sáng lúc 6 giờ rưỡi rồi gọi hắn rời giường.

Hắn vô cùng chán nản, không để ý đến điếu thuốc đã cháy cả vào tay. Trì Yến đau mà rụt ngón tay lại rồi dụi tàn thuốc lên bệ cửa sổ.

Hắn đứng trong bóng tối hứng gió đêm, nhìn ánh đèn neon ở xa xa mà ngây người. Yên lặng trong chốc lát, Trì Yến lấy điện thoại ra, ánh sáng màn hình lóe lên trong đêm tối có phần chói mắt.

Hắn nhắn đi một tin WeChat.

『Mẹ, con muốn ăn một bữa cơm với mẹ.』
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.