Hứa Hoài Thâm đón lấy Gạo Nếp và ho nhẹ một tiếng, bản thân cậu cũng không ngờ Gạo Nếp sẽ như vậy, bình thường nó không bám cậu thế kia…
Lúc này cậu mới để ý Cam Niệm mặc váy sát nách, lộ ra cánh tay mảnh khảnh cùng làn da trắng như tuyết. Lúc ở trường học, Cam Niệm đều mặc đồng phục rộng thùng thình, hiện tại dưới bóng đêm mờ ảo, Hứa Hoài Thâm mới thấy rõ vòng eo nhỏ nhắn kia của cô có thể ôm trọn trong một vòng tay.
Hứa Hoài Thâm không được tự nhiên dời mắt sang chỗ khác.
Cam Niệm ngửa đầu nhìn cậu, khoé miệng hơi cong lên: “Tớ đi trước đây, thứ hai gặp lại.” Cam Niệm cố ý dịu giọng xuống, cảm giác mềm mại tựa như kẹo bông gòn.
Hứa Hoài Thâm rũ mắt đối diện với ánh mắt của Cam Niệm, cậu im lặng hai giây rồi mới trầm giọng mở miệng: “Ừm.”
Giọng nói ấy của Hứa Hoài Thâm không oi bức giống đêm hè, mà mát mẻ dễ chịu như cơn gió mùa thu khẽ thổi bên tai Cam Niệm, làm cô lại thêm một lần rung động.
Hứa Hoài Thâm trở về biệt thự, trong phòng khách rộng lớn chỉ có một mình bố cậu đang ngồi, trước mặt là chiếc gạt tàn thuốc lá, đèn thuỷ tinh chiếu trên đỉnh đầu càng làm lộ rõ vẻ mệt mỏi của ông.
Hứa Hoài Thâm định đi lên lầu thì bị Hứa Chấn gọi lại: “Tình hình ở trường học gần đây thế nào?”
“Vẫn bình thường.”
“Nếu thiếu tiền thì cứ nói với bố, dạo này bố rất bận nên không có thời gian để ý đến con.”
Hứa Hoài Thâm cười nhạo một tiếng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-tam/116724/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.