Khi Nam Tinh gửi tin nhắn, nói đã ngồi trên chuyến bay về Thượng Hải, Khâu Từ còn đang canh giữ Lê Viễn ở bệnh viện. Hắn thu được tin nhắn xong có chút bất an, bởi vì Nam Tinh trở về quá nhanh, hơn nữa không đề cập đến Nam Nguyệt.
Điều này không bình thường.
Chờ sau khi Lâm Mạn tới bệnh viện, hắn liền đến sân bay đón Nam Tinh. Đợi hơn hai giờ, nghe thấy chuyến bay Nam Tinh ngồi hạ cánh, lại đợi thật lâu, mới thấy Nam Tinh đi từ thông đạo ra.
Ánh mắt đầu tiên thấy Nam Tinh, lòng Khâu Từ càng trầm.
Sắc mặt Nam Tinh không tốt, biểu tình cũng rất xấu, cả người lại có chút mất hồn. Hắn bước nhanh xuyên qua đám đông, gọi nàng một tiếng "Nam Tinh", cầm lấy tay nàng.
Nam Tinh chậm rãi ngẩng đầu, ngẩn ngơ nhìn hắn, tâm tình vốn dĩ tự cho là đã bình phục, sau khi nhìn thấy người để dựa dẫm, lại quay cuồng. Cũng may Khâu Từ cái gì cũng không hỏi, chỉ nắm tay nàng dẫn ra ngoài. Nàng nhìn bóng lưng hắn, lại càng khó chịu.
Trường Không đã chết, A Nguyệt đã chết, một đám người quen, đều lần lượt chết đi. Vậy Khâu Từ có thể có chuyện gì hay không? Nếu hắn cũng vì mình mà xảy ra chuyện......
Trở lại khách sạn, Khâu Từ thả ba lô của nàng xuống, thấy nàng ngốc ngốc trầm mặc ngồi ở mép giường, đi qua nói: "Đi ngủ một giấc đi, cái gì cũng đừng nghĩ."
Trầm mặc một đường Nam Tinh rốt cuộc mở miệng, nói: "Chúng ta chia tay đi."
Khâu Từ cứng đờ, nói: "Cô nhìn tôi rồi hãy nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645888/chuong-83.html