Buổi tối 10 giờ trời đã có chút lạnh, Triệu Kỳ đi tham gia yến hội trở về quay kính xe lên, trong tay còn cầm một hộp chocolate. Hắn quen làm mấy trò lãng mạn, nhưng hiện tại không phải vì muốn lãng mạn mới mang quà cho Thang Mễ, mà là vì nghe nói lúc không vui ăn chút đồ ngọt có thể làm tâm tình tốt lên.
Từ sau khi gặp Nam Tinh, Thang Mễ vẫn luôn không vui, trở nên tràn đầy tâm sự. Vô luận hắn làm bao nhiêu chuyện cho nàng vui vẻ, ban đêm vẫn có thể nghe thấy tiếng thở dài nàng phát ra từ trong mộng.
Nhưng mà vô luận hắn hỏi như thế nào, nàng cũng không mở miệng, ngược lại còn cười nói hắn suy nghĩ nhiều.
Càng nói hắn nghĩ nhiều, liền càng làm hắn bất an.
Xe đảo mắt đã tiến vào khu biệt thự, tới cửa Triệu gia.
Hắn xuống xe lên lầu, gõ gõ cửa phòng, sợ nàng ngủ rồi, không dám gõ quá lớn. Bên trong không có người trả lời, hắn mới tự mở cửa đi vào.
Nhưng trong phòng không có ai.
Hắn nhíu mày, Thang Mễ ngày thường không thích ra ngoài, đặc biệt là buổi tối, luôn thích ru rú trong phòng, nói nằm thoải mái hơn, đi nhiều mệt. Hắn đi ra, lớn tiếng hỏi: "Mẹ Tôn? A Mễ đâu?"
Người hầu là mẹ Tôn chạy chậm lại, nói: "Thang tiểu thư dùng cơm chiều xong liền trở về phòng."
"Cô ấy không ở trong phòng."
"Ý?" Mẹ Tôn theo bản năng thò đầu vào nhìn một cái, nói, "Đèn còn sáng mà, có phải ra hoa viên không? Tôi đi tìm xem."
Triệu Kỳ nhìn đèn còn sáng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645886/chuong-81.html