Nam Tinh không hề nghỉ ngơi, lại ngồi chuyến bay sớm nhất đuổi trở về. Đã không ngủ hai ngày một đêm nàng chợp mắt một chút trên máy bay, lại chợp mắt một chút trên taxi —— mấy năm nay cơ bản đều là như vậy, nhưng lần này xuống xe Nam Tinh cảm giác được rõ ràng là hơi mệt.
Thân thể của nàng đang dần dần kém đi.
Tới nơi nàng và Khâu Từ tách ra đêm qua, Khâu Từ được gọi điện thoại trước vẫn đang đợi nàng. Vừa thấy Nam Tinh liền cảm thấy sắc mặt nàng cực kỳ kém, nghĩ đến hai ngày này nàng hẳn là không nghỉ ngơi, nói: "Tôi đưa trả thanh kiếm trở về, xử lý xong chuyện còn lại, đại khái cần hai tiếng. Cô đến khách sạn gần sân bay ngủ một giấc, sau đó chúng ta cùng nhau trở về, được không?"
Khi hắn nói lời này, cũng không xác định Nam Tinh có đáp ứng hay không, hắn luôn cảm thấy Nam Tinh sẽ không để ý, mà trực tiếp ngồi máy bay về luôn Thượng Hải. {LAOHU}
Nam Tinh nói: "Lúc tôi tới đã ngủ trên máy bay, không buồn ngủ, không mệt. Anh đi trả kiếm lại đi."
Nàng không nói là sẽ chờ hắn, cũng không nói là sẽ cùng nhau trở về, Khâu Từ hiểu, Nam Tinh cũng không có ý định đó.
Nàng đi một mình thật ra hắn không lo lắng, dù sao nàng cũng là siêu sao, cực kỳ lợi hại. Chỉ là hắn muốn cho nàng nghỉ ngơi thêm một chút, sắc mặt rõ ràng không tốt lắm. Nhưng mà chuyện Nam Tinh đã quyết định, hắn cũng ngăn cản không được.
"Ừm, tôi đi trả lại kiếm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645847/chuong-42.html