Phòng bệnh không còn Dương Đại Sấm, quạnh quẽ hơn không ít.
Di vật của Dương Đại Sấm còn chưa được lấy đi, Tưởng Phân hôm qua bị con trai chọc giận không nhẹ, tới hôm nay mới phục hồi tinh thần lại. Lúc vào cửa hai mắt đỏ bừng sưng to, đến khi thấy Đào lão bản và Nam Tinh ở đây, mà giường của chồng mình lại trống rỗng, nước mắt lại trào ra.
"Dương thái thái nén bi thương." Đào lão bản nói, "Đừng quá khổ sở."
Tưởng Phân gật gật đầu, nghẹn ngào đến không thể nói chuyện. Bà ta vừa rơi lệ, vừa thu thập đồ vật của chồng. Chưa được bao lâu, hộ sĩ liền chạy chậm đến, nói: "Dương thái thái, đám con trai chị lại tới nữa!"
Tưởng Phân sửng sốt, lại tức đến phát khóc, đồ vật cũng không thu thập, liền chạy ra ngoài.
Bên ngoài đang ồn ào nhốn nháo, dưới lầu đã truyền đến tiếng kèn đám tang. Nam Tinh nhíu mày, đi đến bên cửa sổ nhìn xuống dưới, liền thấy A Đức con trai Tưởng Phân mặc đồ tang, trong lòng ngực ôm hủ tro cốt đứng dưới lầu, đằng sau có hơn hai mươi mấy người, còn có một cái biểu ngữ "Lang băm vô lương tâm trả ba ba cho tôi".
Nền đen chữ trắng, nhìn thấy ghê người.
Làm loạn bệnh viện trắng trợn.
Đào lão bản không biết khi nào cũng tới bên cạnh, nhìn dưới lầu nói: "Lúc cha hắn còn sống, chắc cũng không biết té ra con mình hiếu thuận như vậy, lòng người thật là xấu."
Nam Tinh trầm mặc, hỏi: "Bọn họ vì cái gì lại muốn làm loạn?"
Đào lão bản nói: "Ai biết đâu, đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645843/chuong-38.html