Tưởng Phân đã bình phục tâm tình mới đi tới cửa liền nghe thấy chồng đang khen mình, cái mũi lại cay xè. Bà ta nén nước mắt vào cửa liền cười, nói: "Sao lại khen người trước mặt người khác như vậy, xấu hổ hay không?"
Dương Đại Sấm thấy vợ tới, nghe tiếng nói: "Không xấu hổ, đây là sự thật."
Tưởng Phân cười cười với Đào lão bản và Nam Tinh, có chút ngượng ngùng, nói: "Ông ấy chỉ thích nói mê sảng." Bà ta đến mép giường, thấy sắc mặt chồng còn kém hơn hôm qua, tức khắc thấy xót xa.
Dương Đại Sấm nhìn bà ta, vui tươi hớn hở nói: "Tôi mới vừa đi làm kiểm tra, sau khi có kết quả, nếu thích hợp phẫu thuật, thì làm luôn đi."
Tưởng Phân hơi hoảng hốt, nói: "Xác xuất thành công chỉ có ba phần...... Nếu không chờ thân thể ông tốt một chút rồi nói sau."
"Kéo thêm thì chỉ có nghiêm trọng hơn." Dương Đại Sấm nói, "Không phải có ba phần sao, cứ muốn thử một chút, may mắn thì còn có thể sống 5 năm, 5 năm, có thể cùng bà ăn sinh nhật 50 tuổi đó."
Tưởng Phân im lặng.
Bà ta cũng rất mâu thuẫn.
Tỷ lệ ba phần, nếu làm buôn bán, làm đầu tư, cũng thẳng tay làm. Nhưng đối với một cái mạng người tới nói, một chút cũng không tính là cao. {LAOHU}
Tưởng Phân lại nói: "Dù sao cũng phải nói cho tụi A Đức một tiếng......"
Dương Đại Sấm nháy mắt biến sắc mặt, bực bội nói: "Nói với mấy đứa bất hiếu đó làm gì! Chờ tôi chết chia tài sản tụi nó mới xuất hiện đi, tôi nằm viện đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645841/chuong-36.html