Khi Nam Tinh đuổi tới cánh rừng ở Kiều gia thôn, trời đã sắp chạng vạng.
Sắc trời mông lung, cơn mưa to đêm qua làm chất đất trong núi trở nên mềm xốp lầy lội, đi xuyên qua bụi cỏ, nước còn dính lại trên lá cây rào rạt rơi xuống, làm ướt nửa bên ống tay áo của Nam Tinh.
Nàng cau mày đi về phía trước, so với lúc trời mưa, thời tiết nặng nề sau cơn mưa cùng những giọt nước mưa còn sót lại đều làm người không thoải mái như nhau.
Có lẽ không có thời tiết nào làm nàng thích.
Nàng quay lại nơi phủ kín bẫy rập hôm qua, không nhìn thấy Khâu Từ, cá và giấy cũng không ở đây, ngay cả tơ đỏ bày trận cũng bị xé rách kéo đứt rất nhiều.
Khâu Từ đi đâu rồi?
Nam Tinh không định tốn sức gọi hắn, xã hội khoa học kỹ thuật hiện đại, có rất nhiều chỗ tốt so với trước kia —— tỷ như tìm người.
Bấm nút gọi, tiếng chuông liền vang lên trong một bụi cỏ cao ngất tươi tốt. Hầu như là trong nháy mắt đó, Nam Tinh liền thấy một vật thể giống người sáng rỡ đột nhiên chạy thoát từ một đống cỏ khô khác bên ngoài trận. {LAOHU}
Quái vật hình người kia, không có mặt.
Có người đứng lên từ bụi cỏ, nhìn Nam Tinh. Nam Tinh khựng lại, nói: "Tôi không biết anh ngồi xổm trong đó."
Khâu Từ vừa ngồi xổm bụi cỏ lúc này bước ra, cả người dính cỏ. Hắn phủi cỏ bám trên quần áo, đi đến trước mặt nàng nói: "Nó rất giảo hoạt, vẫn không tới gần, nhưng nhìn ra được, là nó muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645836/chuong-31.html