Mưa đến nửa đêm thì tạnh, quần áo Khâu Từ cũng được hong đến gần khô, hắn đang hong cái áo sơ mi cuối cùng, thỉnh thoảng nhìn Nam Tinh đang cầm dù dựa vào góc tường. Dù ép rất thấp, nhìn không thấy mặt nàng, chỉ thấy đôi tay nàng cầm cán dù, lộ ở bên ngoài.
Mặt dù không hề động đậy, chủ nhân của nó tựa hồ đang ngủ rất say.
Khâu Từ không đi qua khoác áo cho nàng, trời nóng, chỉ mặc một cái áo sơmi, đưa cho nàng, chính mình liền thành khỏa thân, làm không khéo có khi còn bị coi thành sắc lang. {LAOHU}
Bỗng nhiên dù động, hầu như không cho Khâu Từ có thời gian phản ứng, Nam Tinh đã nâng dù lên, liếc mắt một cái liền thấy Khâu Từ đang để trần nửa thân trên.
Khâu Từ nhìn mắt nàng, mở miệng: "Sắc —— lang."
"......" Nam Tinh cứng đờ, lập tức che dù lại.
Khâu Từ cười, sờ sờ áo còn hơi ướt, nhưng vẫn mặc vào.
Còn chưa mặc xong, tán dù kia lại đột nhiên hạ xuống, Nam Tinh nghiêng đầu nhìn vào phòng bên cạnh, đồng tử co rút lại.
Khâu Từ nhận thấy không đúng, cũng nhìn qua, một sợi tơ đỏ từ ngoài phòng xuyên thấu vào trong, trực tiếp đâm thẳng vào sảnh, dừng lại trên cái bàn đầy bụi. Hắn chợt cảm thấy sợi tơ đỏ này quen mắt, suy nghĩ một hồi mới hỏi: "Tơ đỏ của cô?"
"Không phải của tôi, của tôi đã thu hồi rồi." Nam Tinh xếp dù lại bước qua, đi xuyên qua sợi tơ, nhìn từng hạt màu đỏ lăn tăn trên sợi tơ, khó tin nói, "Không có khả năng......trên đời tuyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645834/chuong-29.html