Trong đám người ngoại trừ Hàn bà tử cầm tư liệu xong liền đi ra ngoài, những người khác không ai rời viện điều dưỡng.
Kiều Lãng đã đặt phòng khách sạn gần đó, an bài cho mọi người, mỗi người một phòng, ai cũng không quấy rầy ai.
Khâu Từ không đi cùng Nam Tinh, hắn không muốn bị Thạch Bát Lâu nhìn ra bọn họ có quen biết, nếu không sẽ đoán ra chuyện hắn nói về giọt máu kia là vì Nam Tinh.
Hắn về phòng mình, dùng ly rót nước, ngồi xếp bằng dưới đất, ngón tay chấm nước, vẽ Thái Cực Bát Quái đồ.
Nét cuối cùng vừa thành, âm dương ngư di chuyển, thế giới âm dương biến hóa.
Càn, Khôn, Chấn, Tốn, Khảm......
Hai chú cá bơi một vòng, cá trắng ngừng lại, đôi mắt đen hun hút như đầm lầy, tựa như muốn mở đường.
Mắt đen đi thông âm phủ, mắt cá trắng vừa mở, cho thấy Kiều mẫu đã không còn trên đời. Khâu Từ thật ra không bất ngờ, dù sao Kiều lão tiên sinh cũng lớn tuổi như vậy. Kiều mẫu nếu còn trên đời, cũng hơn 110 tuổi. {LAOHU}
Nhưng đôi mắt đen của nó, lại không đi thông đến âm phủ, chỉ hỗn độn như đầm lầy, không thấy minh lộ*.
*minh đây là của minh giới, tức là âm phủ, mắt cá trắng lúc này không chỉ ra lộ xuống minh giới
Khâu Từ khẽ nhíu mày —— Kiều mẫu đã chết, nhưng còn ở nhân gian, chưa chuyển sang kiếp khác.
&&&&&
Phòng mọi người đều được an bài cùng một tầng, Nam Tinh ở căn cuối hành lang. Khi nàng ra tới, vừa vặn thấy Thạch Bát Lâu cũng bước ra, đang nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645832/chuong-27.html