"Cừ Sơn là một nơi rất tà môn, trước kia thường nháo quỷ."
"Nghe nói lúc trước nơi đó là bãi tha ma, cho nên mới tà môn!"
"Đừng nói bừa, thời dân quốc nơi đó có cái nghĩa trang, ông ngoại ta lúc săn thú có đi ngang qua, cũng gặp quỷ."
"Thực sự có thứ kia sao, trên thế giới sao lại có quỷ, Đại Thanh đã sớm diệt vong rồi a huynh đệ, ta không tin."
"Không tin ngươi liền thua, ha ha." Phùng Nguyên ôm di động lướt topic trên một diễn đàn quốc nội, vừa nhìn vừa phun tào. Hắn thích nhất là vào diễn đàn thần quái, mỗi lần thấy có người nói không tin quỷ liền cười, có được góc nhìn của thượng đế hắn đều coi mấy cái bình luận này như trò cười.
"Gâu."
Chó ngoài cửa kêu, nhưng lục lạc lại không vang. Phùng Nguyên đã biết là ai vào, lập tức dẹp di động, nhìn người tiến vào, đứng dậy nói: "Sớm, Nam Tinh tiểu thư."
Nam Tinh vẫn chưa quen việc sau khi bước vào nhìn thấy không phải Đào lão bản, mà là Phùng Nguyên. Nàng ngồi xuống rồi thấy hắn thỉnh thoảng nhìn màn hình di động, hỏi: "Rất bận?"
"Không bận không bận." Phùng Nguyên cười nói, "Tôi đang nhìn mấy chủ đề trên diễn đàn thần quái x, do một đám phượt thủ phát, nói bọn họ đi Cừ Sơn chơi gặp quỷ, một con quỷ hình người cầm que củi cháy thọc vào ngực mình, toàn thân sáng lên như đom đóm, ha ha ha, có phải rất buồn cười hay không?"
Hắn không nín được cười ha ha, nhưng người ngồi bên kia bàn lại mang vẻ mặt đạm nhiên, nháy mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645830/chuong-25.html