Tôn Phương hoàn toàn không nghĩ tới chuyện này, càng ngây người.
Lão Hạ nghỉ một hồi, giống như phải dùng hết sức lực, mới có thể nói ra chuyện năm đó.
"Hơn hai mươi năm trước, tôi và ba mẹ cậu cùng làm việc ở một nhà máy, ở trong ký túc xá của nhà máy, còn là cách hai vách. Bọn họ đối với tôi rất tốt, giống như đối với đệ đệ ruột, có cái gì ăn ngon đều sẽ chia cho tôi một phần, khi tôi sinh bệnh chỉ có bọn họ quan tâm tôi."
"Nhưng sau đó lúc gần ăn tết, bọn họ chết."
"Bị cướp vào nhà, tiền không có, mệnh cũng không có."
"Cảnh sát tới nhà máy điều tra, hỏi ai nhìn thấy hung thủ. Tôi nói không thấy, nhưng ngày đó, tôi thấy......"
Lão Hạ ngăn không được rơi lệ, lặp lại nói: "Tôi thấy...tôi thấy hung thủ. Tôi ngày đó không thoải mái, quay về ký túc xá nghỉ ngơi, nghe thấy phòng bên cạnh có tiếng động, từ cửa sổ nhìn vào, tôi thấy mẹ cậu ngã trên mặt đất, cổ bị cứa một dao. Ba cậu đang đánh nhau với người đó, tôi vốn dĩ muốn vào, nhưng cửa đã bị khóa trái, tôi muốn kêu người, nhưng hung thủ cao to, đảo mắt liền giết chết ba cậu. Hung thủ bước ra ngoài nhìn, tôi sợ hãi, liền nhấc chân chạy. Tôi còn nhớ rõ khi ba mẹ cậu được cảnh sát nâng đi, bọn họ không có nhắm mắt. Bọn họ đang nhìn tôi, tôi biết bọn họ đang nhìn tôi. Nhưng tôi không dám nói ra...tôi cũng sợ bị giết......"
Lão Hạ nói ra chuyện giấu trong lòng 23 năm, nước mắt nhịn 23 năm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645818/chuong-13.html