Khâu Từ thấy nàng phải đi, cũng đi theo, không đi hai bước Nam Tinh liền ngừng lại, xoay người nhìn hắn, hỏi: "Chẳng lẽ anh không ở lại đây đào mộ người ta à?"
Khâu Từ cười: "Đào mộ? Trộm mộ? Sao cô không đoán tôi là khảo cổ."
"Khảo cổ tuyệt đối sẽ không xông lung tung như anh." Nam Tinh nói, "Nơi này rất lớn, bảo tàng của Hậu Thăng nhất định giấu ở đây."
Cho nên anh đi theo tôi làm cái gì, phí sức lớn như vậy mà cái gì cũng không cần?
"Nhưng so với bảo tàng sẽ không chạy mất, tôi càng muốn nhìn xem cô mang chén rượu đi làm cái gì."
Nam Tinh nhìn lướt qua hắn, hoàn toàn không đoán ra được thân phận của hắn. Nàng nghĩ nghĩ, nói: "Chuyện gì cũng yêu cầu giao dịch, tôi cho anh đi theo, anh dẫn tôi ra ngoài."
Khâu Từ hiểu ý nàng, nàng có thể tiến vào, vậy thì đi ra ngoài cũng không phải là chuyện gì khó. Chỉ là nàng biết mình nhất định sẽ đi theo nàng, không có cách nào đuổi đi, cho nên bắt hắn mang nàng đi ra ngoài, thực tế là muốn xem hắn vào bằng cách nào. {LAOHU}
Hắn cười cười, làm bất luận chuyện gì cũng yêu cầu giao dịch, những lời này hắn không phản bác. Hắn nhặt một thanh kiếm từ mặt đất, trên mặt đất tràn đầy bụi bặm và thi hài, vẽ ra một cái Thái Cực Bát Quái đồ.
Hai chú cá bơi lội trong không trung lập tức quay trở lại trong đồ, bơi xoay quanh.
Đôi mắt màu đen của chú cá trắng biến mất, đôi mắt màu trắng của cá đen xuất hiện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645816/chuong-11.html