Khi Nam Tinh leo từ đỉnh núi xuống dưới, phát hiện Tôn Phương đang bò lên trên.
Tôn Phương mấy ngày nay không ăn uống gì, sắc mặt tái nhợt, bò núi một hồi, mặt trắng như giấy, đầy mặt viết suy dinh dưỡng. Tôn Phương thấy nàng, ánh mắt trống rỗng tinh tế quét nàng một cái, thấy nàng không bị thương, liền không hỏi. Hắn giật giật đôi môi khô nứt trắng bệch đến tróc da, nói: "Trở về đi, một mình cô tới đây, rất nguy hiểm." Hắn thấp giọng nói, "Tôi không hy vọng cô giống như muội muội của tôi."
Nam Tinh nhìn biểu tình nháy mắt im lặng của hắn, khựng lại, nói: "Cảm ơn."
Trong giọng nói Tôn Phương đích xác có tràn ngập lo lắng, như là coi nàng thành muội muội đã chết của hắn mà lo lắng, làm Nam Tinh vô pháp cự tuyệt ý tốt của hắn.
"Tôi sẽ nhanh chóng tìm được đồ làm muội muội cậu sống lại, mấy ngày nay cậu đừng nói gì, cũng đừng làm gì."
"Tôi có thể giúp gì hay không?"
Nam Tinh lắc đầu, Tôn Phương liền không hỏi nhiều. Hắn luôn không nói nhiều lời vô nghĩa, luôn thành thành thật thật làm việc, cần cù chăm chỉ làm người. Hắn từ nhỏ đã vì tự trách chuyện bị bắt cóc, sau đó trở nên tự ti, thật vất vả mới sống vui vẻ một chút ở núi Bảo Châu, cảm thấy ngày tháng đã đi vào quỹ đạo, ai ngờ một sớm lại quay về trước kia, nhiều ngày nay càng thêm tự trách, tự ti. {LAOHU}
Nam Tinh hỏi: "Cậu vì sao không báo nguy?"
"Cảnh sát tới, khẳng định sẽ mang A Viện đi, nếu không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-menh/1645811/chuong-6.html