Cô bé dè dặt đưa tay ra định lấy lại, giây tiếp theo, choang, bình thủy tinh đập vào cạnh bàn, mảnh vỡ b.ắ.n tung tóe.
Cô bé sợ hãi co rúm người, rụt lại vào trong góc, im lặng không nói một lời.
Người phụ nữ như phát điên, xé tan nát cuốn bài tập thành từng mảnh vụn.
Tung lên không trung, bay lả tả như tuyết rơi.
Có vài mảnh chao liệng, rơi xuống bên tay Phó Kinh.
Là định lý Cosin chưa viết xong.
Anh chợt nhớ đến lời đe dọa của cô bé kia với Giang Thiển: "Không nộp bài tập sẽ mách thầy."
Quả nhiên, chập tối hôm sau, cô lại đỏ mặt chặn anh trong ngõ nhỏ, đưa mười tệ và một tấm thiệp chúc mừng: "Có thể viết chúc mừng sinh nhật được không ạ?"
Lần này Phó Kinh không nói gì, sảng khoái viết luôn.
Từ đầu đến cuối, cô chưa từng để ý đến tên anh, cũng chưa từng nghiêm túc nhìn mặt anh, chỉ muốn an tĩnh chiến đấu với đống bài tập.
Phó Kinh vốn ở nội trú dài hạn, học kỳ đó bỗng đổi tính, thường xuyên chạy về nhà.
Cách tấm rèm cửa bị gió thổi bay, anh dựa bên cửa sổ, đọc sách chuyên ngành.
Giang Thiển thì nằm bò ra bàn học, chong đèn thâu đêm.
Khi đó, khoảng cách trong ngõ rất gần.
Phó Kinh có thể nhìn thấy những giọt mồ hôi lấm tấm lăn dài trên sống mũi cô, chiếc quạt máy thổi lọn tóc ngốc trên đỉnh đầu cô lắc lư qua lại.
Cô rất nỗ lực.
Nhưng Phó Kinh đã nhờ người hỏi thăm, thành tích môn Toán của cô rất tệ, tệ đến mức thái quá.
Đoán chừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/trom-long/5218511/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.